Chương 13

Cậu không muốn để cặp vợ chồng kia nuôi hy vọng quá nhiều.

“Tuy nói thế này thì không hay, nhưng chắc hai người cũng biết, tôi là Omega khiếm khuyết, chuyện mang thai sinh con e là rất khó.” Cậu thẳng thắn nói ra, tránh việc sau này bị thúc ép mãi trở nên khó xử.

“Ừ, đúng là nên để mọi thứ thuận theo tự nhiên.” Bạch Á mỉm cười đồng tình với lời cậu.

“Bây giờ con cũng đã gặp Chư Hách rồi, chắc cũng đến lúc tan tiệc.”

Bạch Á dẫn Lý Thiện Nghĩa đến gần cổng chính: “Chắc con cũng mệt rồi, vào nghỉ ngơi đi.”

Lý Thiện Nghĩa quay đầu nhìn Lâm Hổ đang đứng ngoài cổng sân, có chút lo lắng.

“Vệ sĩ của tôi thì sao? Định sắp xếp cho anh ấy ở đâu?”

Bạch Á quay đầu nhìn về phía Lâm Hổ.

“Không cần thiết đâu, nói về bản lĩnh thì Chư Nhân còn giỏi hơn cậu ta nhiều, nếu thực sự có chuyện gì thì nó sẽ bảo vệ con chu toàn. Đừng lo, lát nữa ta sẽ cho người đưa Lâm Hổ về.”

Cậu muốn giải thích thêm, cố gắng để Lâm Hổ ở lại thêm một thời gian, dù sao cậu cũng không biết gì về Chư Nhân, nếu có chuyện gì thì cũng còn người bảo vệ cậu một chút.

Nhưng Bạch Á lại cười, đẩy cậu vào bên trong rồi “cạch” một tiếng khóa cửa lại.

Hả?

Lý Thiện Nghĩa quay lại, phát hiện chỉ có một mình cậu vào trong nhà, mà cánh cửa này, không mở được từ phía trong.

Chuyện gì thế này? Cửa bị lắp ngược sao?

Cậu đi về phía cửa sổ bên cạnh, thử đẩy ra, chỉ mở được một nửa, muốn trèo ra ngoài dường như cũng không khả thi.

Qua khung cửa sổ, cậu có thể nhìn thấy mọi người bên ngoài đang lần lượt rời đi, Lâm Hổ cũng không còn đứng ở cổng nữa.

Cậu quay lại nhìn quanh nội thất biệt thự, phòng khách rộng rãi tầng một tràn ngập ánh sáng, đồ nội thất đắt tiền mới tinh, sạch bóng không một hạt bụi, khiến nơi này chẳng hề có chút cảm giác sống động.

Nhà bếp, thư phòng để trống, phòng thể hình với đầy thiết bị thể dục đều ở tầng một, khá tiện nghi.

Bạch Á từng nói Chư Nhân đang đợi cậu trên lầu hai.

“Chư Nhân, mẹ cậu nói cậu có ở nhà, chúng ta gặp nhau nói chuyện chút được không?”

Lý Thiện Nghĩa đi vòng quanh phòng khách, ngẩng đầu nói về phía phòng ngủ tầng hai, nhưng không có ai đáp lại.

Cảm giác như ngoài cậu ra, trong ngôi nhà này không còn một người sống nào khác. Không hiểu sao sống lưng cậu lại lạnh toát ai đời tổ chức đính hôn lại yên ắng thế này? Dù gì cũng phải có vài người bạn tới quậy cho vui chứ...

Đột nhiên trên lầu vang lên tiếng động lớn, như thể có con vật khổng lồ đang chạy, thình thình thình.