Chương 12

“Nhìn kìa, cậu ấy đến rồi.”

“Ồ, là đứa trẻ đó sao?” Một vài người phụ nữ quay lại nhìn Lý Thiện Nghĩa, miệng khẽ thở dài.

Đám đàn ông thì không quá để tâm, ban đầu còn nhìn Lý Thiện Nghĩa với ánh mắt khó hiểu, sau đó cầm ly rượu rời đến những góc vắng để tán gẫu riêng.

Mọi người đều là lần đầu gặp mặt, Lý Thiện Nghĩa cũng chẳng hy vọng có thể làm hài lòng tất cả người thân bên nhà trai.

Cậu chỉ cảm thấy kỳ lạ là, từ đầu đến cuối của việc đính hôn, chưa từng thấy mặt Chư Nhân. Dù không thích xuất hiện trước truyền thông, nhưng lễ đính hôn cũng không định ra mặt sao?

Bạch Á thấy Lý Thiện Nghĩa đến thì cực kỳ vui vẻ, dường như cũng nhận ra sự nghi hoặc trong cậu.

“Đang thắc mắc Chư Nhân đâu đúng không?”

Bạch Á kéo cậu đi về phía đám đông: “Chờ khi bên này làm lễ xong, con sẽ được gặp nó. Nó đang đợi con trong phòng trên tầng hai.”

“Sao bây giờ không ra? Đây cũng là lễ đính hôn của cậu ấy mà.”

Bạch Á ghé sát lại, thì thầm chỉ đủ hai người nghe: “Nó không thích người thân bên phía ta. Sau này khi hai đứa kết hôn chính thức, người nhà bên ta sẽ không tham gia nữa, lúc đó gia đình con sẽ được mời.”

Bạch Á đặt bàn tay lạnh băng lên mu bàn tay cậu, dịu dàng nói: “Chư Nhân nhỏ hơn con, có thể sẽ hơi bướng bỉnh, mong sau này con nhường nhịn nó nhiều một chút.”

Lý Thiện Nghĩa nhẹ nhàng rút tay lại: “Đã đính hôn rồi, quan tâm chăm sóc lẫn nhau là chuyện nên làm.”

“Vậy tốt, ta sẽ giới thiệu con cho mọi người biết mặt, chào hỏi qua loa thôi, xong sớm thì con cũng nhanh được gặp Chư Nhân.”

Bạch Á chớp mắt, kéo cậu đi vòng quanh, chỉ là cụng ly chào hỏi xã giao.

Thực ra, Lý Thiện Nghĩa cũng không quá mong ngóng gặp người kia, chỉ là cậu không thích phải đối diện một mình với cả nhóm người xa lạ.

Cuối cùng, khi gặp cha của Chư Nhân là Chư Hách, Lý Thiện Nghĩa hơi ngạc nhiên.

Người đàn ông này theo lý thì phải tầm năm mươi tuổi, nhưng nhìn thế nào cũng chỉ thấy như ba mươi mấy.

Chư Hách nhìn cậu đầy ẩn ý: “Lần đầu tiên ta thấy Chư Nhân có hứng thú với một người như vậy đấy.”

Bạch Á tiếp lời chồng, nói với Lý Thiện Nghĩa: “Đúng vậy, hy vọng hai đứa sớm xây dựng tình cảm, nhanh chóng sinh cho chúng ta một đứa trẻ đáng yêu. Cả gia đình chúng ta đã nhiều năm không có thêm đứa nhỏ nào rồi, buồn chết đi được.”

Lý Thiện Nghĩa cảm thấy khó diễn tả được sự phản cảm trước việc bị thúc ép sinh con.

Con người đâu phải động vật, vừa mới cưới đã lập tức đẻ con, chuyện này thật sự quá sức tưởng tượng.