Lý Thiện Nghĩa cười bất đắc dĩ, xoay người trở về phòng.
Lần này, việc đính hôn của Chư Nhân diễn ra vô cùng kín đáo, không lên tin tức, chắc là đã “lót tay” trước trong giới rồi.
Hai ngày trước lễ đính hôn, nhà họ Chư gửi đến một bộ vest cao cấp được đặt may riêng để cậu mặc trong lễ, mọi việc tiến triển rất thuận lợi.
Khi Lâm Tu trở về, vừa hay thấy đống quần áo cùng đồng hồ, trang sức đắt tiền, cậu ta có vẻ thất vọng, ngồi thẫn thờ ở một bên.
Lý Thiện Nghĩa muốn bắt chuyện, nhưng Lâm Tu quay người bỏ đi, bực bội trở về phòng.
Không yên tâm, cậu đến tìm Lâm Tu, thấy cậu ta đang sắp xếp đồng phục và mấy đồ thể thao.
“Nếu em muốn, thì sống cùng anh luôn cũng được, coi như kéo theo một gánh nặng vậy.”
Nghe vậy, Lâm Tu chỉ cười khổ: “Anh còn phớt lờ chuyện em đã nói hôm đó, giờ lại đùa kiểu này...”
Cậu ta rầu rĩ: “Chỉ là em thấy mọi chuyện diễn ra quá nhanh.”
“Đừng nghĩ nhiều. Lúc đó sẽ dẫn em gặp người đó luôn.”
Nhưng sau đó cậu lại nhận được thông báo rằng bên phía kia không cho phép người thân đi cùng trong lễ đính hôn, ngay cả Lâm Hổ cũng chỉ được đứng ở khu vực ngoài.
“Thế là sao? Đính hôn chẳng phải là dịp hai bên gia đình gặp mặt hay sao?”
Lý Thiện Nghĩa bị Lâm Tu truy hỏi không ngừng.
Cậu chỉ còn cách viện cớ giải thích: “Có lẽ đối phương là người nổi tiếng, muốn giữ kín chuyện đính hôn thôi.”
“Đó là kiểu ra vẻ, không tôn trọng người khác! Nếu muốn kín đáo thế thì dọn về sống chung luôn đi, tổ chức lễ làm gì nữa?”
“Được rồi, đừng ồn nữa. Ba cũng không nói gì, sau này ổn định rồi tính tiếp.”
Sau khi dỗ được Lâm Tu, thời gian chuẩn bị bắt đầu gấp rút, còn phải quay lại ký túc xá công ty để thu dọn đồ cá nhân, nên đành xin nghỉ phép năm.
Đến ngày đã hẹn, Lý Thiện Nghĩa ngồi trong chiếc xe được sắp xếp sẵn. Người lái xe bên kia từ đầu đến cuối như một cái máy, không nói năng, thậm chí gần như không có tiếng thở.
Tưởng sẽ tổ chức ở một khách sạn nhỏ, nhưng không ngờ lại tổ chức trong khu vườn tại dinh thự mới của Chư Nhân.
Nhưng thật ra nơi này khá đẹp, cậu cũng không thích mấy chỗ hào nhoáng như khách sạn sang trọng.
Sân biệt thự được trang trí rất đẹp, hoa hồng phủ kín khắp nơi, lối đi trải đầy cánh hoa kéo dài như tấm thảm dẫn đến bức tường hoa có giàn treo, nơi đặt một bàn tiệc dài với chiếc bánh sáu tầng mang nhiều hương vị trái cây. Các món ăn khác cũng vô cùng hấp dẫn.
Có khoảng hơn mười người tản mát quanh sân, trò chuyện.