“Nghe nói trước đây Chư Nhân từng có một đối tượng đính hôn, nhưng xảy ra chuyện gì đó.”
Vừa dứt lời, Lâm Trần bên cạnh cũng bất ngờ liếc nhìn cậu.
Bạch Á có phần bất đắc dĩ: “Con cũng nghĩ là con trai ta hại người ta sao?”
Lý Thiện Nghĩa lắc đầu: “Con chỉ muốn biết sự thật, dù sao như cô nói, sau này con sẽ sống chung với cậu ấy. Con không muốn có hiểu lầm nào trước khi đính hôn.”
Bạch Á: “Nghe nói con cũng làm công việc liên quan đến truyền thông, vậy chắc con cũng hiểu rõ nhiều tin đồn thật sự không đáng tin. Mọi người chỉ thích nghe những gì họ muốn nghe thôi, mấy lời đồn thổi đó chỉ để thỏa mãn tính tò mò của người ta, đa phần đều không phải sự thật.”
Sau đó, Bạch Á kể sơ qua chuyện liên quan đến đối tượng đính hôn cũ kia.
Lý Thiện Nghĩa cũng đại khái hiểu được quá trình sự việc.
Người đó là con út của chủ tịch một công ty thực phẩm tiêu dùng lớn trong nước, trước khi liên hôn đã có vấn đề về tinh thần, nhưng lại giấu bệnh, sau khi bị phát hiện thì đám cưới đương nhiên bị hủy bỏ.
“Ba của Chư Nhân quen biết với ba con đã lâu, hai bên hiểu rõ nhau, sau này kết thân cũng sẽ ít rắc rối hơn.”
Lời của Bạch Á thật ra không có sức thuyết phục quá lớn, nhưng chuyện này cậu cảm thấy đối phương cũng không có lý do gì để nói dối.
“Con xin lỗi, là con đã suy nghĩ quá nhiều.”
“Không sao, có gì cứ nói thẳng, không cần quá rụt rè ta rất thích tính cách này của con.”
Lý Thiện Nghĩa cảm thấy Bạch Á đúng là dễ nói chuyện, vậy thì sau này mối quan hệ trong gia đình có lẽ cũng sẽ không quá phức tạp, cuộc sống sau này cũng dễ chịu hơn.
Trước khi rời đi, Bạch Á nói: “Ngày 16 tháng này, bên ta sẽ cho xe tới đón con, nhưng nơi tổ chức lễ đính hôn e là sẽ làm con thất vọng không phải ở khách sạn năm sao, con sẽ không để bụng chứ?”
Lý Thiện Nghĩa lắc đầu, chuyện này chẳng phải đã được quyết định rồi sao? Dù có để tâm hay không thì cũng có thay đổi được gì đâu?
Lâm Trần quay lại đứng bên cửa sổ sát đất, ánh mắt hướng về phía cổng khu dân cư xa xa, chỉ khi thấy xe của Bạch Á rời đi, ông mới nói với Lý Thiện Nghĩa: “Dạo này con cứ ở nhà đi. Đến ngày đính hôn, ta sẽ cho Lâm Hổ đi cùng, để anh ta ở bên con một thời gian.”
Lâm Hổ là người xuất ngũ từ đặc công, thân thủ cực kỳ giỏi, đã theo cha nuôi của Lâm Trần hơn mười năm rồi. Nhưng đến mức phải làm vậy sao?
Đâu phải đi giao dịch nguy hiểm gì, chẳng lẽ là sợ cậu bỏ trốn giữa chừng, nên để Lâm Hổ trông chừng?