Trời sáng rồi.
Phong Linh tỉnh dậy với tinh thần sảng khoái, cảm thấy tốt hơn bao giờ hết.
Cô đoán rằng năng lực siêu phàm của mình hẳn là “thể chất cường tráng và sức mạnh dồi dào”, đó là lý do tại sao bây giờ cô cảm thấy tràn đầy năng lượng.
Tuy nhiên, năng lực này dường như có tác dụng phụ, ví dụ như bây giờ, cô cảm thấy vô cùng, vô cùng đói.
Nhớ lại gói bánh bao ăn liền mua hôm qua, Phong Linh mở tủ lạnh, lấy hai cái bánh bao cho vào lò vi sóng.
Đang định đóng cửa lò vi sóng, cô suy nghĩ một lát, rồi nhét nốt bốn cái bánh bao còn lại vào.
Lò vi sóng cần vài phút để hoạt động, Phong Linh xoa bụng, quay người đi vào phòng tắm rửa mặt, tiện tay mở tin tức nóng hổi được đẩy đến trên điện thoại.
“Gần đây, một vụ gϊếŧ người tàn bạo do dị chủng gây ra đã xảy ra tại Quảng trường Thời Đại, khiến tổng cộng 27 người chết và bị thương...”
“Dị chủng có trí tuệ giống con người, chúng tự xưng là người chơi, hoạt động bằng cách chiếm đoạt cơ thể con người và gọi hành vi này là Đăng Nhập. Dị chủng sau khi Đăng Nhập vào cơ thể con người thường giả dạng thành người bình thường để sinh sống.”
“Xin người dân nâng cao cảnh giác, một khi phát hiện đối tượng có hành vi khả nghi, lập tức gọi đến đường dây nóng về dị chủng... Cung cấp manh mối hiệu quả sẽ được thưởng 1 vạn tệ, tiêu diệt thành công dị chủng được thưởng 100 vạn tệ...”
Phong Linh đang đánh răng thì sững sờ.
Bao nhiêu?
Cô ngậm bàn chải đánh răng cầm điện thoại lên, phát hiện mình không nghe lầm. Chính phủ đã ban hành lệnh truy nã, chỉ cần gϊếŧ chết dị chủng là có 100 vạn tệ tiền thưởng.
Nếu dị chủng bị gϊếŧ nằm trong danh sách truy nã, tiền thưởng còn có thể cộng dồn, cao nhất có thể lên tới 800 vạn tệ!
Phong Linh không khỏi nhìn về phía bồn cầu trong nhà vệ sinh.
Giá mà tin tức này đến sớm hơn vài tiếng. Đêm qua cô đã không đến mức xả con dị chủng đã mục rữa thành bùn xuống cống.
100 vạn tệ...
Thôi vậy, cuộc sống phải nhìn về phía trước.
100 vạn tệ đã không thể cứu vãn, chi phí sinh hoạt hôm nay còn đang chờ cô đi kiếm.
Phong Linh luôn có tâm lý tốt, sau khi vệ sinh cá nhân xong, cô lấy bánh bao nóng hổi từ lò vi sóng ra, khoác một chiếc áo khoác thể thao rồi ra ngoài.
*
Tàu điện ngầm tuyến vành đai vào giờ cao điểm đông nghịt người, không còn một chỗ trống nào.
Phong Linh dựa vào cửa sổ kính, móc ra một viên kẹo bạc hà từ túi, chậm rãi bóc vỏ.
Sáu cái bánh bao lớn đó đã được cô ăn hết trên đường, cảm giác no chỉ kéo dài vỏn vẹn 20 phút, bây giờ cô lại thấy đói rồi...
Đây rốt cuộc là loại siêu năng lực gì vậy, thông báo nói gen thẻ bài đã xảy ra biến đổi không xác định, chẳng lẽ là cô sẽ trở nên cực kỳ ham ăn ư?
Phong Linh ngậm kẹo bạc hà, đầu óc suy nghĩ lan man.
Xem ra sau này phải luôn mang theo kẹo, thanh sô cô la mới được, đừng để có ngày không tìm được chỗ ăn, đói đến ngất xỉu.
Haizz, lại thêm một khoản chi phí nữa.
“Ga tiếp theo, công viên Thiên Thủy...”
Phong Linh ngẩng đầu liếc nhìn bảng điện tử báo ga.
Ánh mắt liếc qua chợt nhận thấy điều gì đó, cô cau mày nhìn lại, ở phần nối toa phía sau có một người đàn ông, đang nhìn chằm chằm vào cô.
Ánh mắt giao nhau, khóe miệng người đàn ông nhếch lên, nở một nụ cười kỳ lạ.
Phong Linh cảm thấy khó chịu, cau mày nghĩ đây là tên thần kinh nào. Lúc này người đàn ông di chuyển về phía cô, với nụ cười kỳ lạ trên mặt, cố gắng chen qua toa xe đông đúc để đến gần.
Tim Phong Linh đập thịch một cái, cảm thấy không ổn.
Tàu điện ngầm đến ga công viên Thiên Thủy, một lượng lớn hành khách đổ ra cửa.
Cô dứt khoát đi theo đám đông xuống xe.
Một cảm giác bất an mạnh mẽ dâng lên trong lòng. Mặc dù đối phương trông có vẻ chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường, nhưng trực giác mách bảo cô phải nhanh chóng rời đi!
Chẳng lẽ hắn là dị chủng?
Phong Linh vừa đi về phía trước, vừa chú ý động tĩnh phía sau, đột nhiên nghe thấy có người hét lên phía sau!
Cô không quay đầu lại, đẩy mạnh một hành khách đang chắn đường phía trước, nhấc chân chạy như bay!
Đám đông hoảng loạn tản ra, nguy hiểm đang nhanh chóng áp sát!
Tim Phong Linh đập loạn xạ, tốc độ máu chảy tăng vọt, các giác quan cơ thể trở nên nhạy bén hơn bao giờ hết. Trong chớp mắt cô đột ngột bước dài nhảy lên phía trước, tiếp đất rồi lăn một vòng.
Bùm!
Một chiếc xương sắc như lưỡi hái đập mạnh xuống sàn, suýt chút nữa cắt đứt gót chân cô!
Cô quay đầu nhìn lại, chỉ thấy người đàn ông ban nãy ăn mặc chỉnh tề, giờ đây thân hình phình to, hai cánh tay biến thành lưỡi hái sắc bén, máu me be bét!
Sát ý trên mặt hắn gần như không che giấu, trong mắt lộ ra vẻ hưng phấn, bất ngờ và cuồng nhiệt!
Phong Linh đứng dậy bỏ chạy.
Dị chủng đột nhiên xuất hiện khiến nhà ga tàu điện ngầm hỗn loạn, mọi người đều điên cuồng chạy về phía lối ra!
Lối đi qua cổng soát vé chỉ trong nửa phút đã chật cứng những người hoảng loạn, nhưng phía sau vẫn không ngừng có hành khách đổ xô đến!
Phong Linh nhanh chóng bị đám đông chen lấn! Tiếng la hét và khóc lóc hoảng sợ vang vọng khắp nhà ga, khiến màng nhĩ cô ong ong.
Giây tiếp theo, dị chủng phía sau nhảy cao lên, rồi rơi xuống thật mạnh, một tiếng “bùm” vang lên, vừa vặn rơi xuống trước cổng soát vé!
Phong Linh nín thở. Tốc độ thật nhanh.
Lưỡi hái giơ lên, vung xuống!
Một cái đầu bay ra khỏi đám đông, vẽ một đường parabol trong không trung, máu bắn tung tóe nhuộm đỏ màn hình quảng cáo điện tử trên tường.