Hoàng Phủ Diệu Diệu cuối cùng cũng ngủ dậy vào buổi tối.
Cô bé mơ màng ngồi dậy, nhìn ra ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ, bàng hoàng không phân biệt được đó là bình minh hay hoàng hôn.
"Em ngủ được thật đấy." Phong Linh chống cằm nhìn cô bé: "Ngủ suốt 12 tiếng."
Hoàng Phủ Diệu Diệu sững sờ trong chốc lát.
Từ khi đăng nhập, đã bao lâu rồi cô bé chưa được ngủ một giấc ngon lành?
Không nhớ nữa…
Dường như mỗi ngày, mỗi ngày cô bé đều sống trong sự hoảng sợ, sợ bị Cục Giám sát bắt, sợ thẻ bài bị cướp, sợ không hoàn thành nhiệm vụ, sợ rất nhiều thứ…
Sau này, cô bé nghĩ mình có thể tìm được người giúp đỡ trên diễn đàn, nhưng kết quả lại là sa vào một tai họa khác.
Nếu không bị dồn vào đường cùng, ai lại muốn mạo hiểm hợp tác với Boss chứ?
Đầu óc của Hoàng Phủ Diệu Diệu dần trở nên tỉnh táo, tầm nhìn dần tập trung, cô bé nhìn thấy bộ quần áo, đôi giày mới và một chiếc đồng hồ hoạt hình bên cạnh mình.
"Cái này cho em sao?" Cô bé tò mò cầm lên.
Phong Linh nheo mắt cười: "Đúng vậy, tôi mua đồng hồ điện thoại cho em rồi, thẻ điện thoại đã lắp sẵn. Tôi đã điều chỉnh thành chế độ im lặng, phòng khi vào đường hầm bỗng nhiên đổ chuông sẽ ảnh hưởng đến hành động."
Hoàng Phủ Diệu Diệu: "..."
Xem ra chuyến đi đường hầm này, Boss nhất định phải đi rồi.
"Tôi còn mua một vài thứ nữa, tôi mang một nửa, em mang một nửa." Phong Linh kéo hai chiếc ba lô nặng trịch đến, xách chiếc nhỏ hơn, đặt trước mặt Hoàng Phủ Diệu Diệu với vẻ không thể từ chối.
Hoàng Phủ Diệu Diệu mở ba lô ra...
Bên trong có đồ ăn, nước uống, dây thừng, xẻng, đèn pin, bên ngoài còn treo một cây búa cán dài rất nặng.
Hoàng Phủ Diệu Diệu dù sao cũng không phải là một cô bé loài người thực thụ, dù thân hình nhỏ bé nhưng thể chất cũng mạnh hơn người bình thường một chút.
Cô bé lặng lẽ cầm cây búa sắt lên, ước lượng trọng lượng trong tay, tâm trạng phức tạp nhìn về phía Phong Linh.
"Muốn thử không?" Phong Linh cầm cây rìu chiến bằng thép hợp kim mà cô đã mua với giá 1800 tệ, ánh mắt nhìn Hoàng Phủ Diệu Diệu đặc biệt dịu dàng: "Búa và rìu đều mua ở cùng một chỗ, giao hàng trong ngày. Không biết chất lượng thế nào."
Hoàng Phủ Diệu Diệu: "..."
Rõ ràng, Phong Linh đưa vũ khí cho cô bé, tuyệt đối không phải vì tin tưởng, mà là thuần túy muốn tìm cảm giác mạnh.
Và cô bé sẽ không cho Phong Linh cơ hội đó.
Hoàng Phủ Diệu Diệu mím môi, cúi đầu, kéo khóa ba lô lại, cất đi, sau đó cất luôn cây búa.
Phong Linh ngẩn người.
Ngay trước mắt cô, chiếc ba lô và cây búa vừa được đặt trước mặt Hoàng Phủ Diệu Diệu, bỗng nhiên biến mất.
"Em làm thế nào vậy?" Phong Linh không khỏi đưa tay sờ vào vị trí chiếc ba lô và cây búa vừa rồi, nơi đó thực sự không có gì cả: "Đây là năng lực gì?"
"Không phải năng lực." Hoàng Phủ Diệu Diệu giải thích: "Đây là chức năng ba lô của người chơi, mỗi người chơi ban đầu đều có hai ô ba lô."
"Trạng thái ban đầu?" Phong Linh rất hứng thú: "Nói cách khác, ô chứa đồ có thể tăng thêm được đúng không?"
"Ừm." Hoàng Phủ Diệu Diệu bẻ ngón tay đếm: "Sau khi đăng nhập, ban đầu em có hai ô ba lô, làm nhiệm vụ được thưởng thêm một ô, sau đó lại tốn 10 điểm để mua thêm một ô nữa. Bây giờ em có tổng cộng bốn ô. Mỗi ô có thể chứa đồ vật nặng dưới 10kg."
Phong Linh cười nói: "Năng lực này còn thực tế hơn thẻ bài, sao không mua thêm vài ô nữa?"
Hoàng Phủ Diệu Diệu mím môi, nhỏ giọng nói: "Đắt lắm… Lần đầu mua chỉ tốn 10 điểm, lần thứ hai sẽ tăng lên 50 điểm, lần thứ ba là 200, lần thứ tư là 1000… Đến lần thứ năm, cần 5000 điểm."
Tiếc thật…
Phong Linh thầm nghĩ, nếu đây là năng lực thẻ bài, cô chắc chắn sẽ không nhịn được mà gϊếŧ thêm vài dị chủng để giành lấy ô chứa đồ.
Hoàng Phủ Diệu Diệu có chút nịnh nọt nhìn cô: "Chị có cần em cất ba lô giúp không?"
"Không cần." Phong Linh đeo ba lô lên, rìu cũng cầm trong tay: "Cất sạch sẽ quá lại dễ gây nghi ngờ, em cũng lấy cây búa ra đi, nếu không người khác sẽ thấy kỳ lạ, một vật lớn như vậy từ đâu mà lấy ra."
Cũng phải.
Hoàng Phủ Diệu Diệu gật đầu, trong tay bỗng nhiên xuất hiện một cây búa.
Phong Linh nhìn đồng hồ, hỏi cô bé: "Đói không?"
"Đói." Hoàng Phủ Diệu Diệu lại một lần nữa ngoan ngoãn gật đầu.
Phong Linh xách rìu nói: "Đi thay quần áo đi, tôi dẫn em ra ngoài ăn, ăn no rồi chúng ta đi thành phố Giang Khẩu."
Hoàng Phủ Diệu Diệu nghe xong, lòng bỗng ấm áp.
Chỉ cần không nghĩ đến câu cuối cùng "đi thành phố Giang Khẩu", có quần áo mới để mặc, lại còn được ăn no, thật sự là quá tốt rồi!
...
Hai người đi đến một nhà hàng buffet có tiếng nhất trong thành phố.
Trước đây nơi này luôn đông khách, mỗi bữa ăn đều phải lấy số xếp hàng chờ rất lâu, nhưng giờ thì kinh doanh đã sa sút hơn nhiều.
Phong Linh bước vào nhà hàng, cúi đầu hỏi Hoàng Phủ Diệu Diệu: "Ở đây có dị chủng không?"
Hoàng Phủ Diệu Diệu nghiêm túc nhìn quanh một vòng, lắc đầu: "Không có."
"Không có à..." Phong Linh đưa tay vỗ vỗ đầu Hoàng Phủ Diệu Diệu: "Ăn đi."
Ăn no bụng, Phong Linh lái xe đến thành phố Giang Khẩu.
Trên đường đi, xe cộ tấp nập, cô lại hỏi Hoàng Phủ Diệu Diệu: "Có dị chủng không?"
Hoàng Phủ Diệu Diệu nhìn một lúc: "...Không có."
Phong Linh nằm dài trên vô lăng thở dài: "Nhiều xe như vậy, sao lại không có một con dị chủng nào nhỉ?"
Hoàng Phủ Diệu Diệu - "máy dò dị chủng" của Phong Linh, im lặng mở màn hình ảo màu xanh lam, nhìn con số thỉnh thoảng lại thay đổi ở góc trên bên trái, do dự một lúc rồi cuối cùng cũng lên tiếng: "Hiện tại có 97.681 người chơi đang online. Nếu chia đều cho khắp thế giới, mỗi thành phố có không quá 10 người chơi, nên việc không gặp được cũng là bình thường thôi."
Phong Linh tỉnh táo hẳn, nhìn chằm chằm vào mắt cô bé hỏi: "Em có thể thấy số người chơi đang online sao?"
"Ừm." Hoàng Phủ Diệu Diệu liếc nhìn thêm một lần nữa: "Bây giờ còn 97.679 người, chết mất hai người rồi..."
Giọng điệu của cô bé có một chút ngập ngừng khó nhận ra.
Nỗi đau buồn khi môi hở răng lạnh, Hoàng Phủ Diệu Diệu không dám bộc lộ dù chỉ một chút.
Mặc dù cô bé đã mất đi hai đồng bào, nhưng số lượng người chơi này cũng có nghĩa là Phong Linh đã mất đi hơn 90.000 đồng bào.
Cô bé và Phong Linh là hai phe đối lập tự nhiên, dù bây giờ đang sống yên ổn, nhưng sớm muộn gì thì...
Chị ấy sớm muộn gì cũng sẽ gϊếŧ mình - Hoàng Phủ Diệu Diệu thầm nghĩ.
"Điều này không hợp lý." Phong Linh vừa lái xe vừa nói: "Thành phố Thanh Giang thỉnh thoảng lại xảy ra các vụ tấn công của dị chủng, tôi cảm thấy dị chủng rất nhiều."
"Em không biết..." Hoàng Phủ Diệu Diệu nghiêm túc suy nghĩ: "Có thể... có thể liên quan đến cơ chế thả người chơi của hệ thống. Thế giới của các chị cũng có trò chơi, hẳn là sẽ hiểu. Người chơi thường được thả ở trong làng, chứ không phải ở các khu vực quái vật ngoài hoang dã. Vì vậy, nếu nhìn trên toàn bản đồ, có những nơi ít người, có những nơi đông người, thì cũng hợp lý thôi."
“Khu vực quái vật... ha, thú vị đấy.” Khóe môi Phong Linh nhếch lên: "Các em là người chơi, còn chúng tôi là quái vật. Thật là thú vị."
Cô rảnh một tay, rút chiếc máy tính bảng ở bên ghế ra ném vào lòng Hoàng Phủ Diệu Diệu, nói: "Ghi lại đi, những thông tin này cũng rất thú vị, ghi lại hết đi."
Hoàng Phủ Diệu Diệu: "Vâng ạ..."
...
Đêm đã khuya hơn.
Số lượng xe trên đường giảm hẳn đi trông thấy.
Khi Phong Linh lái xe đến ga tàu thành phố Giang Khẩu, xung quanh không thấy bóng dáng một ai. Những cột đèn đường cao vυ"t chiếu sáng con đường trống rỗng, tĩnh mịch và lạnh lẽo.
"Nhìn phía trước kìa." Phong Linh bật đèn pha, chiếu vào một chiếc xe van ở phía trước.
Khóe môi cô nhếch lên: "Trong xe có người, đi lang thang ngoài đường vào giờ này, rất đáng nghi đấy~"
Hoàng Phủ Diệu Diệu nhìn rõ chiếc xe cách đó mấy chục mét, lập tức trợn tròn mắt kinh ngạc: "Là..."