Chương 17: Đậu Sa Liễu

Sắc mặt của Hoàng Phủ Diệu Diệu từ trắng chuyển sang đỏ, toàn thân run rẩy, không rõ vì sợ hãi hay phẫn nộ.

Cô bé siết chặt nắm đấm, hét lớn: "Không công bằng! Không công bằng! Mỗi câu em nói đều là thật! Em không hề nói dối, chị không thể gϊếŧ em!"

Cô bé ấm ức đến phát điên, lưỡi hái xương mờ ảo kia gần như đã chạm vào cổ.

Trong khi đó, Phong Linh trước mặt lại giống như một tên đao phủ vô cảm, giây trước còn hòa nhã cho cô bé mượn quần áo, giây sau đã muốn gϊếŧ cô bé!

Điều đáng nói là cô bé không hề cảm nhận được chút ác ý nào từ Phong Linh!

Đồ biếи ŧɦái!

Đồ điên!

Biết trước sẽ như thế này, cô bé đã không nên tự cho là thông minh mà tìm cách hợp tác với con người! Con người hận dị chủng đến tận xương tủy, chỉ tìm mọi cách để gϊếŧ cô bé mà thôi, cô bé thật ngốc!

Hoàng Phủ Diệu Diệu hối hận tột cùng, bật khóc nức nở: "Em đã thức trắng cả đêm để tổng hợp tài liệu cho chị! Tại sao chị không tin em?! Rõ ràng là anh ta nói dối! Anh ta nói dối!!!"

Phong Linh nghiêng đầu, thích thú ngắm nhìn những giọt nước mắt tuôn ra từ hốc mắt đầu lâu, khóe môi nhếch lên: "Cứng đầu thật đấy."

Hoàng Phủ Diệu Diệu càng thêm tuyệt vọng, biết rằng mọi lời biện minh đều vô ích. Cô bé nhắm mắt lại, lòng nguội lạnh.

Trong đầu hiện lên khuôn mặt dữ tợn của tên béo khi tra tấn cô bé, nước mắt cứ thế tuôn rơi không ngừng.

Cô bé sắp chết rồi, lần này thật sự sắp chết rồi.

Số điểm không đủ để tạo lại tài khoản, cho dù offline cũng là chết.

Chết đi...

Chết đi...

Có lẽ chết đi thì tốt hơn, không cần phải trốn chui trốn lủi, không cần phải làm nhiệm vụ, tích điểm, không cần phải sống hèn mọn trong thế giới không thuộc về cô bé này nữa...

Vậy thì, chết đi...

Chết đi...

Chết...

Hoàng Phủ Diệu Diệu: "?"

Đợi mãi mà không có chuyện gì xảy ra.

Mở mắt ra, Phong Linh vẫn đang lướt diễn đàn như không có chuyện gì.

Hoàng Phủ Diệu Diệu sờ sờ cổ mình, có chút bàng hoàng: "Chị không gϊếŧ em nữa sao?"

"Gϊếŧ em làm gì, đùa em thôi." Phong Linh cúi đầu lướt xem các bình luận bên dưới bài viết, đã có khá nhiều người hỏi cách tham gia.

Cũng có người thắc mắc: Tại sao không báo cáo Cục Giám Sát An Toàn Dị Chủng?

Lời hồi đáp của Siêu Cường Siêu là: Ở các thành phố nhỏ không có ai quản, chỉ có thể dựa vào sức mạnh dân sự.

Điều này không sai, ngay cả thành phố Thanh Giang còn đang thiếu nhân lực, những thành phố nhỏ hạng ba, hạng tư thì càng khó tự bảo vệ mình.

Trong số hàng trăm thành phố trên cả nước, chưa đến một phần ba là có thể thành lập chi nhánh Cục Giám Sát Dị Chủng.

Phong Linh cũng tham gia vào cuộc vui dưới bài viết.

Đậu Sa Liễu: [Tôi có thẻ bài, cho tôi tham gia với.]

Hoàng Phủ Diệu Diệu lặng lẽ nhìn cô gõ chữ, vẫn không cam lòng nói: "Anh ta nói dối đấy."

"Tôi biết." Phong Linh làm mới trang, phát hiện có thêm một tin nhắn riêng.

Mở ra xem, đó là lời mời kết bạn từ Siêu Cường Siêu.

Phong Linh chấp nhận lời mời.

"Chị biết anh ta nói dối mà vẫn kết bạn sao?" Hoàng Phủ Diệu Diệu rất không vui, vì người này mà cô bé suýt bị Phong Linh dọa chết.

Phong Linh cười thờ ơ: "Dị chủng bị thương có thể dùng thuốc hồi phục, nếu vết thương quá nặng cũng có thể offline để thay đổi thân thể, không có lý do gì mà bị thương lại tụ tập thành đàn. Chúng tụ tập lại có ý nghĩa gì? Mục đích là gì? Chẳng lẽ xếp hàng chờ bác sĩ đến chữa trị sao? Tên Siêu Cường Siêu này hoặc là đã giấu đi một vài thông tin quan trọng, hoặc là nói dối trắng trợn để dụ dỗ một lượng lớn con người có thẻ bài đến. Nếu là trường hợp thứ hai, chuyện này sẽ thú vị đây..."

Cô gửi một câu "Chào anh" cho Siêu Cường Siêu, rồi tiếp tục nói với Hoàng Phủ Diệu Diệu: "Em nghĩ xem, tập hợp một nhóm người có thẻ bài lại sẽ gây ra hậu quả gì?"

Hoàng Phủ Diệu Diệu sững sờ một lúc, mắt mở to: "Ý chị là, cái người tên Siêu Cường Siêu kia là người chơi? Anh ta muốn cướp thẻ bài?!"

"Khả năng rất cao." Phong Linh nói.

Lúc này, phía bên kia có tin nhắn trả lời.

Siêu Cường Siêu: [Năng lực thẻ bài của bạn là gì? Chúng tôi đề cao sự phối hợp nhóm, nếu năng lực không phù hợp thì không thể cho bạn tham gia.]

"Năm giờ sáng vẫn online, nhắn tin trả lời ngay, có vẻ rất gấp." Phong Linh nhếch môi, gửi tin nhắn đi.

Đậu Sa Liễu: [Các anh cần năng lực gì vậy? Nếu không phù hợp thì tôi không làm phiền nữa đâu.]

Hoàng Phủ Diệu Diệu âm thầm liếc nhìn Phong Linh, giọng điệu này... quả thực là quá mức thân thiện.

Siêu Cường Siêu: [Bên này đã có người trị liệu và chủ công rồi, bây giờ cần thêm một số người hỗ trợ.]

[Đậu Sa Liễu: [(^_^) Vậy thì tôi có thể, thẻ bài của tôi là sứa ma, có thể mọc ra những xúc tu trong suốt~]

...

Người đàn ông cầm điện thoại lẩm bẩm: "Sứa ma? Thẻ bài sứa ma là gì?"

Đồng đội bên cạnh run rẩy thì thầm: "Siêu ca... Nó, nó tỉnh rồi..."

Người đàn ông được gọi là Siêu ca ngẩng đầu lên, nhìn về phía bóng tối sâu trong hang động, nơi một khuôn mặt tái nhợt như người chết từ từ thò ra.

Một âm thanh khò khè, kỳ dị thoát ra từ miệng người chết, dịch nhầy dính nhớp chảy xuống khóe môi...

"Không đủ... khặc khặc... vẫn... chưa đủ..."

Khuôn mặt này từng thuộc về đồng đội của họ, nhưng giờ đã trở thành một cái miệng để quái vật phát ra âm thanh.

Siêu ca nuốt nước bọt một cách căng thẳng, đầu gối không kiểm soát được mà mềm nhũn: "Tôi đã gọi người đến rồi, họ sẽ đến rất, rất nhanh thôi."

Khuôn mặt người mở ra đóng lại đôi môi thối rữa trong bóng tối: "Cần... nhiều hơn... khặc khặc... nhiều thẻ bài hơn..."

"Tôi biết." Siêu ca nghiến răng nói: "Lần này gọi đến, đều là con người có thẻ bài, chắc chắn sẽ khiến ngài hài lòng!"

Khuôn mặt từ từ lùi vào trong bóng tối sâu hơn, rồi biến mất.

Hai người đàn ông trong hang động co cụm vào nhau, rất lâu sau mới dám cử động.

"Chết tiệt..." Siêu ca lau mồ hôi lạnh trên mặt, dùng lời chửi thề để xoa dịu nỗi sợ hãi.

Đồng đội với giọng khóc nức nở, nói nhỏ: "Hay là... hay là, báo cảnh sát đi... để Cục Giám Sát đến..."

"Mày nói cái quái gì thế! Nếu người của Cục Giám Sát không gϊếŧ được nó thì sao? Mày nghĩ nó sẽ tha cho hai thằng mình à?! Hơn nữa, liều mình thì mới có của, mày nhìn bên kia xem..."

Siêu ca chỉ về phía bên kia hang động.

Ở gần vách đá, vài cái xác nằm ngổn ngang.

"Thấy không? Đó đều là những kẻ bị truy nã, tao nhận ra mặt chúng! Chỉ cần mang xác ra ngoài, ít nhất cũng kiếm được hàng chục triệu tiền thưởng! Lúc đó chúng ta sẽ trở thành triệu phú! Thành người trên vạn người!"

Anh ta nhìn những cái xác dị chủng, giống như đang nhìn thấy vô số của cải, đến hơi thở cũng trở nên gấp gáp.

"... Chết vài người thì đã sao? Chỉ cần cho quái vật ăn no, cái hang động này sẽ trở thành máy in tiền của chúng ta. Người không vì mình, trời tru đất diệt. Bọn ngốc trên diễn đàn cũng không cần phải trách tao, trách thì trách thẻ bài của chúng nó vô dụng thôi."

Siêu ca hít một hơi thật sâu, ngón tay gõ mạnh vào màn hình điện thoại, miệng vẫn lẩm bẩm: "Tao cũng yêu nước, cũng muốn bảo vệ thế giới, nhưng bảo vệ thế giới khó tránh khỏi sự hy sinh. Vì những kẻ mạnh phải đối đầu với dị chủng không thể hy sinh, thì những kẻ yếu vô dụng nên phát huy giá trị của bản thân. Cho nên... chính là mày đấy, con sứa ma phế vật."

Đinh...

Phong Linh nhận được một tin nhắn riêng trên diễn đàn.

Siêu Cường Siêu: [Được, tôi kéo bạn vào nhóm, bạn chú ý xem thông báo của nhóm nhé.]