Chương 16: Diễn đàn Dị Tinh

Phong Linh về đến căn hộ ở Tú Viên Công Quán khi trời đã về khuya.

Cô muốn thử một thí nghiệm: xem mình có thể ăn được bao nhiêu đồ ăn.

Vì vậy, trước khi đến căn hộ, cô về nhà thu dọn vài bộ quần áo, mang theo giấy tờ cần thiết, và gom hết đồ ăn trong tủ lạnh và tủ bếp.

Phong Linh tìm đến căn hộ của Tô Úc Thanh dựa trên số phòng trên chìa khóa, vừa mở cửa, cô không khỏi thốt lên: "Có tiền thật tốt."

Căn hộ có cửa sổ lớn từ trần đến sàn, đèn chùm pha lê lộng lẫy, ghế sofa êm ái, sàn gỗ tự nhiên. Căn hộ cũ kỹ mà cô từng ở thậm chí còn không lớn bằng một nửa phòng khách ở đây.

Tuy nhiên, căn hộ này đã lâu không có người ở, không khí có chút ngột ngạt và đồ đạc cũng phủ một lớp bụi mỏng.

Phong Linh không chê, cô vui vẻ đi một vòng, mở cửa sổ cho không khí trong lành vào, sau đó mày mò các thiết bị thông minh và bộ dụng cụ nấu ăn cao cấp trong bếp.

Hoàng Phủ Diệu Diệu cũng không rảnh rỗi.

Phong Linh tìm thấy một chiếc máy tính bảng không dùng đến, cắm sạc và bảo Hoàng Phủ Diệu Diệu nhập các tài liệu diễn đàn đã được tổng hợp vào ghi chú, nếu không biết gõ chữ có thể dùng chức năng nhập liệu bằng giọng nói.

Hoàng Phủ Diệu Diệu đã bị chóng mặt vì đống tài liệu trên xe, không ngờ Phong Linh không hề có ý định cho cô bé nghỉ ngơi, vừa đến căn hộ đã bắt cô bé làm việc.

Vì nghĩ đây là cơ hội để chiếm được lòng tin của "Boss", Hoàng Phủ Diệu Diệu cắn răng quyết định thức trắng đêm.

Hai giờ sáng: Hoàng Phủ Diệu Diệu hăng hái nhập tài liệu, Phong Linh thì đang vo gạo nấu cơm.

Ba giờ sáng: Hoàng Phủ Diệu Diệu chật vật nhập tài liệu, Phong Linh nấu một nồi sủi cảo đông lạnh.

Bốn giờ sáng: Hoàng Phủ Diệu Diệu nhập liệu trong cơn buồn ngủ, Phong Linh cho bánh bao đông lạnh vào lò vi sóng, còn đun một ấm nước lớn để pha mì ăn liền.

Năm giờ sáng: Trời đã sáng.

Phong Linh ăn no khoảng 70%, đi đánh răng và tắm rửa, sau đó quấn áo choàng tắm bước ra khỏi phòng tắm, lau khô mái tóc ướt, đến ngồi cạnh Hoàng Phủ Diệu Diệu và hỏi: "Xong chưa?"

"Cũng coi như là xong rồi..." Hoàng Phủ Diệu Diệu với hai quầng thâm mắt sâu hoắm nói: "Thông tin về thẻ bài quá nhiều và hỗn tạp, hơn nữa còn thay đổi tùy theo đặc tính của thẻ chính. Em không chắc những tài liệu này có sai sót gì không, em đã cố gắng hết sức để tổng hợp rồi..."

Phong Linh cầm máy tính bảng lên, lướt nhanh một lượt. Có khá nhiều lỗi chính tả, nhưng may mắn là không ảnh hưởng đến việc đọc.

"Thông tin không khớp đôi khi có thể dẫn đến hậu quả chết người. Nếu em cố tình thêm thắt thông tin sai lệch vào những tài liệu này, bóp méo sự thật và khiến tôi đưa ra phán đoán sai lầm, biết đâu sau này tôi sẽ mất mạng vì nó đấy." Vừa xem, Phong Linh vừa mỉm cười nói.

"Em không có!" Hoàng Phủ Diệu Diệu lập tức trợn tròn mắt, vô cùng ấm ức! Đây là thành quả cô bé đã thức trắng cả đêm để làm, không hề pha chút giả dối nào cả!

"Gì mà căng thế, tôi nói chơi thôi mà." Phong Linh cười nhẹ nhàng: "Loài người chúng tôi cũng có diễn đàn riêng, trên đó có rất nhiều thông tin về thẻ bài. Tôi có thể so sánh hai bên với nhau. Nếu phát hiện ra điểm nào mâu thuẫn, thì chứng tỏ em không trung thực, và tôi sẽ gϊếŧ em. Tất nhiên, nếu em sửa lại ngay bây giờ, tôi có thể xem như chưa có chuyện gì xảy ra."

"Cứ đi mà so sánh đi!" Hoàng Phủ Diệu Diệu không chịu nổi khi bị vu oan: "Cho dù có điểm mâu thuẫn, thì chắc chắn là thông tin trên diễn đàn của mấy người mới sai! Em không hề thêm thắt gì cả!"

Phong Linh cười như không cười nhìn cô một cái: "Thế à, vậy tôi xem trước đây. Em đi tắm đi."

Hoàng Phủ Diệu Diệu hậm hực đi vào phòng tắm.

Phong Linh thu lại ánh mắt, lại nhìn vào đống tài liệu phức tạp trong ghi chú.

Thông tin có vẻ khá đầy đủ, nhưng tiếc là tiểu dị chủng này không biết cách phân loại và trình bày, tất cả nội dung dồn nén vào nhau, nhìn rất đau đầu.

Cô vừa đọc, vừa chia đoạn, sửa lỗi chính tả, liệt kê tiêu đề, in đậm các từ khóa...

Thẻ bài là sản phẩm của công nghệ gen.

Dung hợp gen sẽ mang lại sự tiến hóa, nhưng cũng mang lại ô nhiễm.

Thẻ bài cấp thấp không hẳn là yếu, thẻ bài cấp cao không hẳn là mạnh, nhưng giới hạn tiến hóa của thẻ bài cấp cao chắc chắn vượt trội hơn thẻ bài cấp thấp và trung.

...

Cô vô tình đọc xong gần hết, sau đó chuyển sang trình duyệt, đăng nhập vào diễn đàn dị tinh.

Sau khi tắm xong, Hoàng Phủ Diệu Diệu quấn khăn tắm trở lại phòng khách, ngượng nghịu nói: "Em không có quần áo để thay."

"Mặc đồ của tôi trước đi, tự vào vali mà tìm." Phong Linh trả lời mà không ngẩng đầu lên.

Sau đó, cô nghe thấy tiếng bước chân sột soạt, một lát sau, tiếng bước chân lại sột soạt quay lại: "Em mặc cái này được không?"

Phong Linh ngẩng đầu lên, không khỏi buồn cười.

Hoàng Phủ Diệu Diệu chọn một chiếc áo phông xám rộng thùng thình, nhưng vì thân hình quá nhỏ bé nên chiếc áo trông như một cái túi vải lớn, cô bé còn đeo mặt nạ hình đầu lâu, tạo hình quả thực rất hài hước.

Phong Linh đã hiểu được từ tài liệu mà Hoàng Phủ Diệu Diệu cung cấp, rằng người chơi (dị chủng) sẽ bị ảnh hưởng bởi thẻ bài và thực hiện một số hành vi phù hợp với đặc tính của thẻ.

Việc Hoàng Phủ Diệu Diệu thích đeo mặt nạ đầu lâu là một ví dụ điển hình.

Ác quỷ bẩm sinh thích xúi giục, đe dọa, làm ra vẻ thần bí và trêu chọc. Hoàng Phủ Diệu Diệu quá nhát gan, chứ nếu là người khác sở hữu thẻ bài này, chưa biết chừng giờ đã gây ra sóng gió gì rồi.

Phong Linh cảm thấy có lẽ mình cũng bị ảnh hưởng bởi thẻ bài. Nếu không, tại sao khi nhìn thấy vẻ mặt ấm ức của Hoàng Phủ Diệu Diệu, trong đầu cô lại nảy ra ý nghĩ "nuôi nó" nhỉ?

Đúng là "Mẹ của Thế giới" có khác.

"Thẻ bài của mình không phải là Thánh Mẫu đấy chứ?" Phong Linh chống cằm tưởng tượng, cảm thấy càng buồn cười hơn.

"Chị cười cái gì?" Hoàng Phủ Diệu Diệu có chút bực bội, nhưng vì sợ Phong Linh nên lời nói cũng không đủ cứng rắn: "Em sẽ giặt đồ, ngày mai giặt sạch sẽ rồi trả lại quần áo cho chị."

Phong Linh tiếp tục lướt diễn đàn: "Em cứ giữ mà mặc đi."

Đúng lúc này, ánh mắt cô lướt qua một bài viết với tiêu đề rất nổi bật: [Tìm đồng đội cùng nhau tiêu diệt dị chủng! Chỉ dành cho người sở hữu thẻ bài!]

Phong Linh nhấn vào xem.

Địa chỉ IP của người đăng bài rất gần cô, tên tài khoản là "Siêu Cường Siêu". Anh ta nói rằng mình tình cờ phát hiện ra một đường hầm ngầm, bên trong có rất nhiều dị chủng bị bệnh và bị thương.

Anh chàng Siêu Cường Siêu này muốn tập hợp một đội người để tiêu diệt hết dị chủng trong đường hầm, nhằm nhận được tiền thưởng hậu hĩnh. Anh ta còn nói rằng thẻ bài của mình là Hoàng Kim Thảo, có khả năng chữa bệnh cứu người, và sẽ đảm bảo an toàn tính mạng cho mọi người.

Phong Linh nhìn vào tài liệu mà Hoàng Phủ Diệu Diệu đã ghi lại: "Thẻ bài là sản phẩm của công nghệ gen, có thể chia thành thẻ bài cấp thấp hệ côn trùng, thẻ bài cấp trung hệ động vật và thẻ bài cấp cao hệ nhân vật... Tài liệu em cung cấp không hề đề cập đến thẻ bài hệ thực vật. Đây có phải là "sai sót" mà em nói không? Hay là cố tình che giấu?"

Hoàng Phủ Diệu Diệu trợn tròn mắt: "...Hệ thực vật? Thẻ bài làm gì có hệ thực vật."

Phong Linh vẫn mỉm cười: "Thế thì phải làm sao đây, có người nói thẻ bài của mình là Hoàng Kim Thảo, có khả năng chữa trị nhanh chóng."

"Không thể nào!" Hoàng Phủ Diệu Diệu bật dậy: "Anh ta đang nói dối! Gen thực vật khi dung hợp với cơ thể người sẽ gây ra tác dụng phụ nghiêm trọng. Hiện tại chỉ có cây gen người được tạo ra, nhưng loại cây đó dùng để làm bia mộ! Nó không biết nói không biết suy nghĩ, chỉ là một cái cây có hình dạng con người mà thôi! Trong trò chơi không thể tồn tại loại thẻ bài này!"

"Thế à." Phong Linh nghiêng đầu nhìn cô mỉm cười: "Nhưng không còn cách nào khác, tôi vẫn phải tin đồng loại của mình."

Hoàng Phủ Diệu Diệu sững sờ.

Chỉ thấy xương vai của Phong Linh như măng mọc từ đất, sau đó từ từ bung ra, một lưỡi hái xương gần như trong suốt lơ lửng trên đầu Hoàng Phủ Diệu Diệu.