Quyển 1 - Chương 21

Nhưng Bỉ Đạt thì khác, con ma thú này coi trọng sức mạnh. Đào Vi phải thể hiện được khả năng của mình, khiến hắn thấy cô có ích, để không bị coi thường và quên lãng.

Nghe thấy tiếng bước chân đến gần, Bỉ Đạt rút tay lại, nhìn về phía người mới đến.

Đào Vi chỉ nhìn thấy một cái vuốt lớn màu xanh. Thú nhân thô lỗ nói: "Tộc vô hóa trong thành đều đã tập trung đến rìa ruộng rồi, xử lý thế nào đây?"

Bỉ Đạt thản nhiên đáp: "Chặt chân bọn chúng, nhốt hết lại."

Thú nhân vuốt xanh hỏi: "Mỗi ngày ăn mấy đứa?"

Đào Vi: ...

Không ngạc nhiên khi trong bối cảnh trò chơi, một lũ ma thú có thể biến toàn bộ lãnh địa thành bình địa chỉ trong một năm.

Mỗi ngày ăn vài đứa, ba bốn trăm người có thể ăn trong vài tháng. Khi ăn hết tộc vô hóa, còn có gia nhân trong lâu đài, nô ɭệ của các chủng tộc khác, ăn sạch hết rồi còn lúa trên ruộng và khách bộ hành qua lại.

Thời gian một năm, còn phải xem ăn cái gì tiếp.

Ma thú hoàn toàn không có ý định biến nơi này thành căn cứ lâu dài, phát triển bền vững gì đó lại càng không có trong kế hoạch.

Điều này chắc chắn là không ổn.

Chưa nói đến việc ăn hết mọi thứ, nguy cơ tộc của cô bị ăn thịt sẽ càng lớn hơn.

Dù may mắn sống sót, chẳng lẽ có thể đi cùng ma thú? Khi đó, tộc của cô sẽ trở thành thực phẩm tiện lợi nhất trên đường.

Nếu ma thú nương tay, để họ lại, thì lãnh địa rộng lớn này liệu họ có giữ nổi không? Nếu có một lãnh chúa mới đến, chắc chắn sẽ thắc mắc tại sao họ còn sống. Đối với tộc Ceciro, địa ngục có quá nhiều hình dạng.

Đào Vi nhanh chóng suy nghĩ, lập tức nảy ra một kế hoạch tạm thời có thể thử.

Nếu không có lãnh chúa tốt, tại sao cô không phò tá một người?

Cô không giữ nổi lãnh địa, nhưng có kẻ nào đó cao hơn đỡ lấy, một đại BOSS không thể tiêu diệt là lựa chọn tốt nhất.

Đào Vi hít một hơi sâu, nói: "Lãnh chúa, những tộc vô hóa đó không thể gϊếŧ được."

Ánh mắt đầy áp lực của Bỉ Đạt hướng về cô: "Nói."

Đào Vi: "Mùa thu sắp đến, mùa màng cần được thu hoạch. Gia súc trong lãnh địa cũng cần tộc vô hóa chăm sóc, giữ lại họ, có thể làm được nhiều việc."

Trong lãnh địa của Tạ Đa Lâm có những cánh đồng rộng lớn, phần lớn trồng các loại ngũ cốc giống như lúa mì, do nông dân sống ở khu ổ chuột canh tác.

Nông dân được chia thành nông nô và bần nông, bần nông còn tạm được, Tạ Đa Lâm sẽ trả công bằng một phần lương thực, nhưng nông nô thì thật sự thảm, Đào Vi thường gặp họ với khuôn mặt gầy gò, áo quần tả tơi, cơ bản là không tắm rửa.