Quyển 1 - Chương 19

Giống như một nghi lễ xử tử của một giáo phái tà ác, tất cả mọi người đều nín thở, sợ làm con ma thú kia không vui.

Một đại sảnh rộng như vậy, nhưng rất nhanh đã đi đến cuối.

Đào Vi dừng lại cách hắn hai mét, mới nhận ra trước mặt Bỉ Đạt đang có một người quỳ gối.

Hình như đó là thủ lĩnh của các khí sĩ, tên là Tán Địch.

Bỉ Đạt chỉ vào Tán Địch, dùng ngôn ngữ của ma thú nói: "Có quen hắn không?"

Bộ áo choàng đen của Tán Địch vốn luôn chỉnh tề giờ đã lấm lem bẩn thỉu, hắn quỳ dưới đất, khi thấy tộc của Đào Vi, lập tức mở to mắt.

Đào Vi gật đầu.

Bỉ Đạt nói: "Hắn đã giao ‘phì lũ’ cho ta, nói rằng sẽ nghe lời ta. Ngươi nhìn xem, trong lòng hắn, đang nghĩ gì?"

Trong ngôn ngữ của ma thú xen lẫn một số từ ngữ của vô hóa tộc, dù phát âm không chuẩn nhưng Đào Vi vẫn hiểu ý của hắn.

Tán Địch là một kẻ thông minh, sau khi phát hiện không thể trốn thoát, ngay lập tức đã xúi giục thuộc hạ phản bội, bắt giữ Tạ Đa Lâm, mở cổng lâu đài.

Trong mắt hắn ta, ma thú đều là kẻ ngu ngốc, chỉ cần vài câu là có thể xoay chúng vòng quanh.

Ma thú chắc chắn sẽ không chiếm đóng ở đây lâu dài, khi chúng rời đi, vùng lãnh địa vô chủ này cuối cùng sẽ cần có người tiếp quản. Hơn nữa, căn phòng bí mật cất giữ kho báu của Tạ Đa Lâm, chỉ có hắn và vài kẻ thân tín biết, giờ kẻ thân tín cũng bị "ma thú" gϊếŧ hết, vậy thì chẳng phải tất cả sẽ thuộc về hắn ta sao?

Dù ma thú không rời đi, thời gian còn dài, vẫn có cơ hội gϊếŧ chết chúng.

Hắn nào ngờ, con ma thú này lại gian xảo đến thế?

Tán Địch nhìn về phía Đào Vi, lo lắng nói: "Cô..."

Chưa kịp nói hết câu, từ bên hông Bỉ Đạt đã thò ra một cánh tay to lớn, nắm chặt lấy đầu hắn ta.

Đôi mắt xanh của Bỉ Đạt lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, giọng nói lạnh băng vọng ra từ lớp vỏ đá: "Câm miệng."

Đào Vi từ từ kéo khăn che mắt xuống, Tán Địch theo bản năng nhắm mắt lại, nhưng vẫn chậm một bước.

Ánh mắt giao nhau trong thoáng chốc, Đào Vi đã đọc được suy nghĩ trong lòng hắn ta.

"Hắn nghĩ, ngài sẽ không ở lại đây lâu, hắn có thể chờ đến khi ngài lơ là để gϊếŧ ngài, hoặc khi ngài rời đi, hắn sẽ chiếm lấy lãnh địa này."

Cơ thể của Tán Địch không tự chủ run rẩy, hèn mọn cầu xin: "Tha, tha cho tôi, xin ngài, tôi, tôi sẽ có ích, tôi biết kho báu của Tạ Đa Lâm ở đâu..."