Trước mắt Minh Giác Thu tối sầm lại, rồi nhanh chóng khôi phục lại thị giác. Hắn nhìn thấy con phố náo nhiệt một lần nữa.
Minh Giác Thu kinh ngạc nhìn quanh, chủ quán bánh nướng vẫn chuyên tâm nướng bánh, quán trọ bên cạnh vẫn đang mời khách, người qua lại vẫn tấp nập như thường.
Hắn thật sự đã sống sót sau khi đối mặt với một quái dị, mà quái dị đó còn mời hắn quay lại?
Thanh kiếm kia vẫn nằm ẩn trong cánh tay hắn, không hề biến mất khi rời khỏi phố chợ.
Tất cả cứ như một giấc mơ vậy.
...Trong phố chợ bị bao phủ bởi ánh sáng màu máu.
Cô nương áo đỏ hơi suy nghĩ, biến các quỷ khí trên sạp trở về nguyên trạng, rồi mệt mỏi đỡ trán: “Tại sao lại không tin ta chứ? Yên ổn sống sót không tốt sao?”
Khi gặp khách, nếu nàng không chủ động mời chào thì sẽ chẳng khác gì với những chủ sạp khác, gần như không thể được khách lựa chọn.
Nhưng khi nàng nhiệt tình kéo khách, cố tình để lộ ra sự khác thường của mình, họ vẫn sinh nghi.
Làm một sinh vật phi nhân loại thật là khó khăn!
Nàng tên là Lâm Ngư, sau khi chết trong một làn sóng tang thi ở mạt thế, đã mang theo dị năng hệ tinh thần hệ mà xuyên đến nơi này.
Thế nhưng, trong khi kẻ khác xuyên thành người sống, nàng lại xui xẻo hóa thành một quái dị. Vẫn là kiểu không cách nào hưởng thụ với cuộc sống, vô duyên với mỹ thực và các hình thức giải trí.
Không chỉ thế, sau khi biến thành quái dị, nàng vốn đã quen với cái chết nên hoàn toàn mất đi sự đồng cảm. Khi thấy người khác sắp chết, nàng lại hưng phấn như một kẻ biếи ŧɦái.
Rõ ràng điều đó không hề bình thường.
Nhưng giờ nàng chẳng còn hơi sức đâu mà bận tâm nữa, có thể sống sót đã là tốt lắm rồi.
Nàng cảm nhận được rằng, một khi “thân thể” của mình bị phố chợ trục xuất, có khả năng nàng sẽ biến mất vĩnh viễn.
Mỗi chủ tiệm và chủ quán trong phố chợ này đều là quái dị, nắm giữ một phần quy tắc của nơi này. Chúng trông thì có vẻ độc lập, nhưng thật ra lại là một thể thống nhất, chính là bản thân phố chợ này.
Chỉ có Lâm Ngư xuyên đến là là ngoại lệ, nàng như một con virus chiếm cứ một góc, âm thầm toan tính muốn nuốt ngược phố chợ.
Lâm Ngư và phố chợ là hai thế lực đối lập.
Mỗi lần nàng giao dịch thành công, sẽ có thể lợi dụng điều đó để cường hóa bản thân, từng bước tăng quyền kiểm soát phố chợ.
Ngược lại, khi phố chợ giao dịch thành công, nó sẽ phản công, đoạt lại phần đất đã bị chiếm, cho đến khi hoàn toàn trục xuất được nàng.