“Ta nhấn mạnh một lần nữa, chỉ khi giao dịch với ta, ngươi mới có thể sống sót rời khỏi nơi này.”
“Ta đếm đến mười...”
Cuối cùng, Minh Giác Thu tiến đến, đứng trước mặt cô nương áo đỏ: “Chọn món Quỷ Khí nào thì ta mới có thể sống sót mà rời khỏi đây?”
Cô nương áo đỏ lập tức nở nụ cười tiêu chuẩn của người bán hàng: “Quỷ Khí ở chỗ ta đều có cùng một giá, ngươi tùy tiện chọn một món là được.”
Minh Giác Thu lập tức do dự.
Cô nương áo đỏ chờ một lát, rồi bắt đầu mất kiên nhẫn: “Mau chọn đi!”
Minh Giác Thu hỏi: “Xin hỏi những món này định giá bao nhiêu?”
Cô nương áo đỏ lập tức báo giá: “Năm mươi năm thọ mệnh, cũng không tính là cao, ta còn phải hòa vốn.”
Minh Giác Thu: “!!!”
Năm mươi năm thọ mệnh?
Thoạt nghe xong hắn liền sững sờ.
Dù sao võ giả cũng chỉ là phàm nhân, dẫu tu luyện đến cảnh giới Tiên Thiên thì cũng chỉ có thể gia tăng đôi chút thọ mệnh, nhiều nhất sống được đến một trăm hai mươi tuổi mà thôi.
Điều này có nghĩa là, một khi mất đi năm mươi năm thọ mệnh, hắn chỉ còn sống được đến bảy mươi tuổi!
Minh Giác Thu chợt sững người.
Tính ra, hắn vẫn còn bốn mươi ba năm thọ mệnh.
Nhưng trên thế gian này vốn rất hiếm có người sống thọ, dưới sự uy hϊếp ô nhiễm của Linh Độc, phần lớn mọi người chỉ sống đến khoảng năm mươi tuổi là nhiều.
Người có thể an nhiên an hưởng tuổi già gần như không có.
Mà rất có khả năng Minh Giác Thu chưa sống được đến năm mươi tuổi đã bộc phát Linh Độc mà chết. Vậy thì mất đi năm mươi năm thọ mệnh cũng chẳng tính là gì.
Chưa kể, có lẽ còn chưa kịp sống đến năm mươi tuổi, hắn đã sớm bị tà ám hay quái dị gϊếŧ chết.
Như vậy có thể thấy, thọ mệnh vốn chẳng hề có ý nghĩa, chỉ có trở thành cường giả, mới có thể sống lâu hơn.
Minh Giác Thu chọn lựa một hồi, rồi cầm một thanh kiếm bản rộng lên: “Ta muốn thanh kiếm này.”
Khoảnh khắc cầm lấy kiếm, hắn bỗng cảm giác như mất đi thứ gì đó, như thể có vật gì bị rút ra khỏi cơ thể mình.
Ngay sau đó, thanh kiếm hóa thành một luồng sáng đen, dung nhập vào cánh tay hắn.
Hắn cảm nhận được mình có thể tùy ý triệu hoán thanh kiếm ấy bất cứ lúc nào.
Hắn thật sự đã sở hữu thanh kiếm này rồi sao?
“Đừng vội đi.” Cô nương áo đỏ nói: “Ta đã để lại một đạo ấn ký trên người ngươi. Nếu sau này muốn quay lại phố chợ, chỉ cần liệt kê danh sách cần mua trong lòng, niệm lên rằng muốn đến phố chợ mua những thứ đó, ngươi sẽ được đưa đến đây lần nữa.”
“Nhớ chuẩn bị sẵn tài vật. Ở đây ta thu mọi thứ: Thọ mệnh, công đức, nghiệp... Khí vận, tàn dư của tà vật, phù lục, đan dược, trận pháp, quỷ khí, chỉ không thu vàng bạc châu báu. Được rồi, giờ ngươi có thể đi.”
“Ta...” Minh Giác Thu hoàn hồn, khó tin hỏi lại: “Thật sự có thể đi sao?”
Cô nương áo đỏ gật đầu: “Ừ, ngươi có thể rời đi rồi.”
Chưa đợi nàng nói hết, Minh Giác Thu đã quay người chạy vội về phía đầu phố, trong chớp mắt, hắn đã biến mất vào trong màn sương.