Minh Giác Thu hơi chần chừ, hỏi lại: “Còn có quy tắc nào khác không?”
“Ồ, cuối cùng cũng chịu tin ta rồi à?” Cô nương áo đỏ ung dung khoanh tay: “Để ta nghĩ xem, không được mặc cả, không được nợ tiền, phải trả ngay tại chỗ. Vậy nên có muốn giao dịch với ta không?”
“Tin ta đi, giá cả của những người bán khác tuyệt đối không phải là thứ mà các ngươi có thể chịu nổi. Một khi kích hoạt giao dịch ở chỗ họ thì ngay cả Quỷ Khí cấp thấp nhất các ngươi cũng không mua nổi, đến lúc đó chắc chắn phải chết.”
Nghe vậy, hai người sống sót ghé tai nhau thì thầm.
Minh Giác Thu do dự nói: “Ta vẫn cảm thấy không thể tin một quái dị được.”
Nam nhân trung niên cao mập gật đầu, ánh mắt ngưng trọng: “Đúng vậy, ai cũng biết quái dị chỉ có không ngừng gϊếŧ người, chứ chưa từng cứu người. Tuy nó khác với các quái dị khác, có linh trí có thể nói chuyện với chúng ta. Nhưng nó nóng lòng muốn chiếm được lòng tin của chúng ta như vậy, chắc chắn là có âm mưu, muốn lừa gạt chúng ta mắc bẫy.”
Minh Giác Thu đồng ý: “Đúng thế.”
Nam nhân trung niên cao mập phân tích: “Theo lẽ thường, hẳn là đường sống không dễ dàng bị tìm ra như vậy, có lẽ nó phải ẩn giấu trong những tồn tại chưa từng mở miệng nói chuyện.”
Minh Giác Thu suy đoán: “Có lẽ là trong một cửa hàng nào đó?”
Nam nhân trung niên cao mập xoa cằm trầm ngâm: “Có khả năng, có thể mở tiệm trong phố chợ tự do, chắc hẳn cũng là kẻ có thể nói lý nhỉ?”
Minh Giác Thu lập tức muốn đi về phía một cửa hàng: “Ta đi xem thử.”
Nam nhân trung niên cao mập liền kéo hắn lại: “Khoan đã, ngươi còn trẻ, để ta đi thì hơn.” Nói đến đây, hắn khẽ than một tiếng: “Ài, việc đã đến nước này, ta cũng chẳng ngại nói thật cho ngươi biết. Ta đã trúng phải một loại nguyền rủa không rõ, chưa chắc còn sống được bao lâu, chi bằng để ta thăm dò cho ngươi thì hơn.”
Minh Giác Thu ngẩn ra: “Nguyền rủa không rõ? Không tìm ra nguồn gốc sao?”
Nam nhân trung niên cao mập cười khổ lắc đầu: “Không tìm ra, ta đã thử qua đủ loại Quỷ Khí tiêu trừ nguyền rủa, nhưng đều vô hiệu. Sau đó còn định mua cả Quỷ Khí cấp Thiên, kết quả ngươi cũng đã thấ rồi đấy, không thể đấu giá được.”
Minh Giác Thu sững sờ, rất nhanh đã nghĩ ra điều gì đó, hỏi: “Khi đó tiền bối đang ở trong phòng bao trên lầu à?”
Rõ ràng là không lâu trước đó, nam nhân trung niên cao mập kia cũng từng có mặt trong nhà đấu giá ấy.