Chương 2

Võ giả có thể ra ngoài đi lại trước nay đều là nam nhiều nữ ít.

Mặt mày của hai nam nhân trung niên kia hồng nhuận, hơi thở ấm áp, chắc chắn đều là người sống.

Hai bên phố, cửa hàng và các quầy hàng cũng đã thay đổi. Chủ tiệm và chủ quầy đều xanh xao như xác chết, hàng hóa bán ra biến thành những món Quỷ Khí.

Minh Giác Thu chỉ cảm thấy những món Quỷ Khí ấy đang tỏa ra lực hấp dẫn vô hạn, không ngừng dụ dỗ hắn bước tới cầm lấy chúng.

Nhưng gần như ngay lập tức, hắn liền ý thức được rất có khả năng nơi này chính là một cấm vực. Thứ tồn tại trong cấm vực chỉ biết gϊếŧ người không ngừng, chứ vốn không thể giúp đỡ bất cứ ai.

Vậy thì, sao những Quỷ Khí đó có thể là thật được chứ?

Phải kiềm chế khát vọng của mình!

Minh Giác Thu quay người chạy về phía đầu phố.

Trong hai người sống còn lại, một nam nhân trung niên lập tức chạy theo Minh Giác Thu, còn nam nhân trung niên cao mập thì đứng yên tại chỗ, dường như đang cảm ứng cái gì đó.

Nam nhân trung niên quay đầu nhắc: “Còn không mau chạy?”

Nam nhân trung niên cao mập lắc đầu: “Không vội.”

Nam nhân trung niên: “...”

Minh Giác Thu: “...”

Rất nhanh, hai người đã chạy đến đầu phố, nhưng vừa mới chạy vào màn sương mù dày đặc nơi đó, họ lại đột nhiên bị đẩy ngược về.

Hết lần này đến lần khác, họ như rơi vào vòng lặp vô hạn.

Quả nhiên, cấm vực nào có thể dễ dàng bị phá bỏ như thế?

Đúng lúc này, một giọng nữ ôn hòa khẽ than: “Cần gì phải phí công vô ích? Có muốn đến giao dịch với ta không?”

Minh Giác Thu dừng bước, quay đầu nhìn lại.

Chỉ thấy, đó là một cô nương mặc đồ đỏ, nàng ngồi phía sau quầy hàng gần đầu phố nhất, gương mặt xanh trắng cứng ngắc, tựa như vừa mới bước từ trong quan tài ra.

Nhìn bề ngoài, cô nương áo đỏ có vẻ rất hiền hòa, biểu cảm chẳng khác gì một người buôn bán bình thường.

Nhưng chỉ cần nghĩ đến sự quỷ dị của nơi đây, Minh Giác Thu lại càng thấy rùng mình.

“Vì sao cứ phải chạy trốn chứ?” Cô nương áo đỏ lại than nhẹ một tiếng: “Thấy không, cho dù các ngươi muốn chạy, cũng không cách nào có thể chạy thoát được. Trừ phi tuân thủ quy tắc, hoàn thành một lần giao dịch.”

Minh Giác Thu quay lại, nếu không ra được từ đầu phố, thì đương nhiên chỉ có thể quay đầu.

Chỉ thấy phía trước, các chủ quầy và chủ tiệm vốn có khuôn mặt vô cảm, cơ thể cứng đờ hoặc ngồi hoặc đứng, lúc này đang đồng loạt nghiêng đầu, nhìn về phía hắn bằng ánh mắt tham lam và khát vọng.