Chương 1

Minh Giác Thu bước đi nặng nề, theo dòng người ra khỏi nhà đấu giá.

Lại một lần nữa, hắn không thể đấu giá được dù chỉ một món Quỷ Khí cấp Hoàng.

Mỗi lần đấu giá Quỷ Khí đều làm mới nhận thức của hắn về tiền bạc, khiến hắn nhận ra mình nghèo đến mức nào.

Rõ ràng hắn xuất thân từ gia tộc thương nhân giàu có, vì muốn mua được một món Quỷ Khí, cho dù có bán sạch gia sản cũng cam tâm tình nguyện... Nhưng vẫn không cách nào địch lại những kẻ khác càng điên cuồng hơn.

Chẳng lẽ thật sự phải vì một món Quỷ Khí mà trả giá bằng tự do cả đời, từ đó bán thân cho các gia tộc lớn sao?

Không, hắn vẫn không cam lòng.

Quỷ Khí được chế thành từ những phần còn sót lại của tà ám, cách dùng rất đa dạng, nhưng công dụng thường thấy nhất chính là làm thành vũ khí để tiêu diệt tà ám.

Mỗi một võ giả phàm tục đều cực kỳ khao khát có được một món Quỷ Khí.

Bởi vì, chỉ khi phàm nhân nắm giữ Quỷ Khí mới có thể tiêu diệt tà ám.

Ví dụ như Minh Giác Thu đã là một võ giả tiên thiên, nhưng đối mặt với những tà ám không có thực thể thì vẫn hoàn toàn không có sức phản kháng, chỉ có thể rơi vào cảnh dê con chờ làm thịt.

Do đó, hắn luôn rất hy vọng có thể mua được một món Quỷ Khí.

Minh Giác Thu ôm tâm trạng chán nản, men theo con phố đi về phía trước.

Hai bên phố đều là các cửa hàng, tạp hóa, tiệm bán đồ trang sức, khách điếm, tửu lâu... Còn có không ít người bày quầy, bán bánh bao, bán hoành thánh, bán thư họa, cái gì cũng có.

Hắn đi ngang qua một quầy bánh nướng, bỗng nhiên kinh hãi dừng bước.

Chỉ trong chớp mắt, trước mắt hắn lại hiện ra một mảnh ánh đỏ u ám, người đi đường trên phố đều biến mất.

Minh Giác Thu cả kinh, ngẩng đầu liền thấy trên không treo một vầng trăng khuyết đỏ như máu.

Không, đó không phải là trăng máu.

Mà là một con mắt đỏ.

Con mắt đỏ ấy cong thành một đường như trăng khuyết, nhưng lại để lộ ra trọn vẹn một con ngươi lạnh lẽo đỏ thẫm, quỷ dị mà quái đản.

Minh Giác Thu vô cùng kinh hãi, lập tức nhìn quanh bốn phía.

Lúc này hắn mới để ý, bên cạnh mình bỗng xuất hiện thêm hai người sống khác.

Là hai nam nhân trung niên.

Đều là võ giả.

Trong khu vực do Tiên Minh quản lý, bởi vì chính sách sinh dục quá hà khắc và tàn khốc nên nữ nhân phàm tục đều bị ép gả, phải liên tục sinh con để Tiên Minh có thêm nhiều tiên chủng có thể tu tiên, dẫn đến nữ nhân rất khó có được địa vị và thân phận cao.