Chương 43

Diệp Vũ theo phản xạ nép vào sau một gốc cây ven đường, ánh mắt lạnh nhạt nhìn lão già đi xa. Cô vốn không có chút tinh thần hiệp nghĩa nào. Lần trước ra tay với lão không phải để trừ hại cho dân mà chỉ vì nhìn lão không vừa mắt, lại dễ ra tay mà thôi.

Nhưng bây giờ cô quyết định tha cho lão một lần. Đúng như lời của mèo đen đã nói, nếu gây ra án mạng thì rất có thể sẽ khiến người của Tổ Điều Tra đến tìm.

Lão già với cánh tay đang bó bột chậm rãi bước qua, không hề phát hiện sau một thân cây gần đó có người đang ẩn nấp, cũng không hề biết mình vừa đi ngang qua ‘nữ quỷ’ khiến mình gãy tay.

Đợi chắc chắn lão đã đi một đoạn khá xa, Diệp Vũ quay lưng định rời đi về hướng khác. Không ngờ đúng lúc ấy lại nghe thấy một giọng trẻ con trong trẻo vang lên.

“Ông ơi, chúng ta cùng chơi bóng đi? Ông xem, quả bóng của cháu đẹp lắm!”

Diệp Vũ lập tức khựng lại, quay đầu nhìn, chỉ thấy dưới ánh đèn đường mờ tối có một bé gái trông chỉ tầm bảy tám tuổi đang chặn trước mặt lão già. Cô bé buộc tóc hai bên, dáng vẻ ngoan ngoãn đáng yêu, đang giơ cao một quả bóng da màu đỏ trắng xen kẽ.

Nghĩ đến những hành vi bẩn thỉu trước đây của lão già, Diệp Vũ khẽ nhíu mày. May mà chuyện tối qua khiến lão vẫn còn sợ, cộng thêm cơn đau nơi cánh tay đã làm giảm bớt phần nào tâm địa xấu xa. Lão già lạnh lùng nhấc chân né sang một bên, đi vòng qua cô bé.

“Không rảnh. Đi tìm người khác mà chơi.”

Lời mỉa mai của mèo đen vang lên cùng lúc với giọng nói lạnh nhạt của lão già: [Ngươi đang lo cho con bé đó à? Hừ.]

Diệp Vũ còn đang nghi hoặc về lời của nó thì chợt thấy cô bé lại bước tới, một lần nữa chắn trước mặt lão già.

“Ông ơi, chúng ta cùng chơi bóng đi? Ông xem, quả bóng của cháu đẹp lắm!”

Gương mặt nhỏ ngước lên, nở nụ cười đáng yêu đặc trưng của trẻ con. Thế nhưng câu nói của cô bé, từ nội dung đến giọng điệu, ngữ khí đều không khác gì câu vừa rồi, cứ như thể… là một đoạn âm thanh được ghi sẵn rồi phát đi phát lại vậy.

“Tránh ra tránh ra, đã nói là không rảnh mà.”

Lão già vẫn cau có đuổi người, nhưng kiểu lặp lại vô hồn ấy khiến trong đầu Diệp Vũ lập tức hiện lên ký ức như ác mộng về lời giới thiệu của An Tử Hàm: “Xin chào, tôi là An Tử Hàm.” “Xin chào, tôi là An Tử Hàm.” “Xin chào, tôi là An Tử Hàm!”

“Ông ơi, chúng ta cùng chơi bóng đi? Ông xem, quả bóng của cháu đẹp lắm!”

Diệp Vũ: “…Cô bé là quái đàm sao?”

Nỗi hoảng loạn khi đυ.ng phải ma quỷ cộng thêm cơn đau từ cánh tay khiến tinh thần lão già rơi vào trạng thái bứt rứt. Sự dây dưa của cô bé và việc câu nói cứ lặp đi lặp lại một cách kỳ dị lại càng khiến lão thêm bực bội. Lão không hề biết rằng đây là tiềm thức đang cảnh báo mình. Sự khó chịu sắp tràn ra khiến lão thô lỗ giơ tay hất mạnh quả bóng da mà cô bé đang giơ lên trước mặt một cách chướng mắt.