Giá trị sợ hãi trên giao diện chính của [Quái đàm mô phỏng], ngoài hơn một trăm điểm có từ trước, phần còn lại đều là giá trị mới phát sinh do ông lão kia bị doạ sợ. Diệp Vũ có thể dùng những điểm này để cường hoá quái đàm, thực hiện nâng cấp. Nhưng nhìn con số ít ỏi kia, cô chỉ biết lặng im hồi lâu.
Vu Si không tiếc lời mỉa mai. [Ha, nào là lên kế hoạch từ trước, nào là khảo sát địa điểm, còn đội tóc giả, đeo khẩu trang. Ta cứ tưởng ngươi định làm chuyện gì kinh thiên động địa cơ đấy… hehe, thao tác thì như hổ, nhìn lại thu nhập được hai trăm năm mươi điểm.]
Diệp Vũ: …
Phương thức nâng cấp chính của quái đàm vẫn là ăn người. Nếu không ăn người mà chỉ dựa vào giá trị sợ hãi, thì để thiếu nữ trong gương lên được cấp ba cần ít nhất một vạn điểm sợ hãi.
Diệp Vũ hơi thiếu tự tin để phản bác lại.
“Hai trăm năm mươi cái gì, ít ra cũng kiếm được hơn ba trăm điểm giá trị sợ hãi đó nha. Mi hiểu thế nào là cần cù chăm chỉ là một mỹ đức không? Hiểu thế nào là tích tiểu thành đại, tích cát thành tháp không? Chỉ cần ta tiếp tục cố gắng, doạ ông già đó… ừm… ba mươi lần nữa, là đủ cho ‘thiếu nữ trong gương’ lên cấp ba rồi!”
Mèo đen: […Tuy ta không hiểu mấy thứ gọi là “mỹ đức” của loài người các ngươi, nhưng ta dám chắc, hành vi của ngươi tuyệt đối không xứng với hai chữ “mỹ đức” đâu. Chỉ với thân thể đó của ông lão kia, đừng nói ba mươi lần, ba lần chắc đã đủ để ông ta sùi bọt mép rồi chết bất đắc kỳ tử rồi. Ta khuyên ngươi nên tiết chế một chút. Ta không quan tâm sống chết, nhưng đừng khiến người của Tổ Điều Tra mò tới.]
Lão già tội cũng chẳng đến mức ấy, cứ trực tiếp xử bắn cho gọn đi thì hơn!
Diệp Vũ không nói gì thêm. Bên cạnh có một con mèo đen luôn nhăm nhe mạng sống của cô, khiến cô không hề có chút cảm giác an toàn nào. Cô đương nhiên muốn tạo ra và điều khiển một quái đàm mạnh mẽ để bảo vệ bản thân, hơn nữa là càng nhanh càng tốt.
So với việc săn cốt lõi quái đàm để tự mình tăng cường sức mạnh, thì phương pháp này an toàn hơn nhiều. Thế nhưng hiệu suất lại quá thấp. Để lên cấp ba đã cần một vạn điểm giá trị năng lượng sợ hãi, lên cấp bốn, cấp năm thì số điểm cần thiết còn phải tăng gấp nhiều lần. Sau này lẽ nào cô còn phải vừa đi học, vừa làm thêm ở Tổ Điều Tra, lại còn phải làm tăng ca để kiếm điểm sợ hãi nữa sao?
Vừa nghĩ tới tương lai đáng sợ đó, Diệp Vũ đã thấy mắt tối sầm lại. Con lừa kéo cày trong đội sản xuất cũng đâu đến mức này chứ!
*
Đêm hôm sau, Diệp Vũ đội tóc giả và đeo khẩu trang đi trên đường, cố tình chọn mấy con hẻm có ánh đèn mờ ảo để đi, định tìm mục tiêu mới ra tay. Không ngờ lại bất ngờ nhìn thấy lão già hôm trước, tay còn đang bó bột treo trên cổ.
Lão già này vì thường xuyên bám theo phụ nữ và lẻn vào nhà vệ sinh nữ để nhìn trộm nên hay bị bắt vào đồn. Vợ lão đã sớm ly hôn, hàng xóm láng giềng thì ai cũng ghét bỏ, con trai cũng vì chán ghét tư cách của người cha này mà đã cắt đứt quan hệ. Vì thế điều kiện kinh tế của lão cũng rất tồi tệ. Có lẽ là không có tiền nằm viện nên sau khi xử lý vết thương liền xuất viện.