Chương 37

Mèo đen quay đầu lại, con mắt mèo ánh kim rực rỡ nhìn cô đầy mê hoặc: [Không sai, cho nên chi bằng ngươi đi săn một ít cốt lõi quái đàm về cho ta. Chờ ta lành thương, ngươi sẽ có được một trợ thủ mạnh hơn. Ngươi không phải đang gấp rút trả thù sao? Ta bảo đảm đến lúc đó, ngươi và ta liên thủ, kẻ thù của ngươi chắc chắn sẽ chết không chỗ chôn.]

Thế nhưng Diệp Vũ chỉ khinh khỉnh cười nhạt: “Trợ thủ? Ta thấy đúng hơn là một địch thủ mạnh hơn thì có.”

Hiện giờ cô đã rất vất vả mới có thể áp chế mèo đen này, nếu thật sự thuận theo ý nó, đến khi nó lành hẳn, người đầu tiên mà nó xử lý tuyệt đối là cô!

[Thế thì ngươi hỏi cái rắm gì? Đúng là phí lời ta!]

Vu Si hừ lạnh một tiếng, nhảy lên tay vịn sofa nằm dài, bộ dạng cao quý lãnh đạm. Thế nhưng trong mắt Diệp Vũ, con mèo này chỉ là một kẻ khó chiều, tâm tính thất thường.

Cô không để tâm, chỉ nhẹ nhàng bấm vào điện thoại, tải về phần mềm ‘Liên minh diệt quái Thần Châu’. Không cần đăng ký, không cần nhập tài khoản hay mật khẩu, chỉ cần nhập mã số trên thẻ thông hành, giao diện sẽ tự động chuyển trang.

Thanh hệ thống: [Vui lòng điền biệt danh.]

Diệp Vũ suy nghĩ một chút, ngón tay nhẹ nhàng bấm: Cá chuồn sáu mắt.

[Cá chuồn sáu mắt? Đó là loài cá gì? Ngươi từng gặp quái đàm hình cá à?]

Có lẽ bản tính loài mèo là như thế, lúc nãy mèo đen còn làm ra vẻ không muốn để ý tới Diệp Vũ, nhưng khi cô thực sự không quan tâm đến nó nữa, chẳng biết từ lúc nào nó đã lần theo tựa ghế sofa đến cạnh đầu cô, cái đầu lông xù màu đen thò ra, nghi hoặc nhìn vào màn hình điện thoại của cô.

Sau mấy ngày giao tranh, một người một mèo dường như đã vô thức tiến đến giai đoạn đình chiến, Diệp Vũ nghiêm túc nói: “Đó là một loài cá cực kỳ đáng sợ trong truyền thuyết, con người bọn ta có một câu nói rất hay, đó là: Chúng ta đều cần dũng khí… để đối mặt với cá chuồn sáu mắt.”

Mèo đen: [???]

Mèo đen hoàn toàn không hiểu, nhưng không muốn lộ ra sự ngu ngốc của mình, liền khinh miệt nói: [Cho dù ngươi có đặc tính cộng sinh đặc biệt, cũng chỉ là siêu phàm giả cấp ba tầm thường, trong mắt đám người Tổ Điều Tra thì lại càng chỉ là cấp một. Với tư cách đó, ngươi lấy cái biệt danh lợi hại đến đâu cũng vô ích. “Cá rác cấp ba” mới hợp với ngươi hơn.]

Diệp Vũ: “Từ cá rác cấp một đến cá rác cấp ba… mi là mèo nên thấy ai cũng là cá rác à? Tủ bếp có cá khô, thèm thì tự đi mà lấy.”

Mèo đen cười lạnh: [Đừng có so ta với đám mèo hoang ngu ngốc ở thế giới các ngươi. Ta không có hứng thú với mấy con cá đó… nếu nói thật thì, ta lại rất muốn nếm thử hương vị của con cá rác như ngươi.]

Nó vừa nói, vừa liếʍ môi, ánh mắt đầy ác ý dán chặt lên chiếc cổ trắng ngần của Diệp Vũ, như thể đang tưởng tượng khoảnh khắc cắn đứt cổ con mồi, dòng máu mằn mặn tươi rói tràn vào miệng.