Diệp Vũ nhận thấy thang máy đang chạy xuống dưới.
“Di hài quái đàm là gì ạ? Là xác của quái đàm sao?”
“Có thể hiểu như vậy. Phần lớn quái đàm sau khi bị tách khỏi lõi quái đàm thì bản thể của nó vẫn còn lưu lại một chút năng lượng, có thể tái sử dụng. Dùng cách nói của mấy người trẻ bọn em thì chính là… vật phẩm rớt ra sau khi đánh quái? Nhưng tôi phải nhắc trước một điều, quái đàm là kết quả của việc bị sức mạnh tà ác từ dị giới xâm nhập và ô nhiễm. Chúng cực kỳ nguy hiểm. Cho dù là lõi quái đàm hay di hài quái đàm trông có vẻ an toàn nhất, vẫn luôn tiềm ẩn nguy cơ mất kiểm soát. Phải luôn hết sức cảnh giác.”
Vương Phương dẫn Diệp Vũ bước ra khỏi thang máy, đến tầng hầm âm hai. Rõ ràng là mùa hè, nhưng điều hòa ở đây lạnh đến mức Diệp Vũ vừa đặt chân vào hành lang đã cảm thấy lành lạnh.
Có mấy người từ sâu trong hành lang đi tới, Vương Phương chào họ một tiếng rồi quẹt thẻ mở một căn phòng. Bên trong lạnh hơn hành lang nhiều. Cả căn phòng được chế tạo bằng hợp kim màu bạc sáng, từ trần nhà đến sàn nhà, thậm chí cả vỏ của những chiếc camera giám sát số lượng nhiều đến vô lý kia cũng đều là hợp kim bạc. Còn những chiếc tủ bạc cao chạm trần chiếm hết cả mảng tường thì được chia thành vô số ngăn kéo. Trên mỗi ngăn kéo đều có đánh số màu đen.
Ánh đèn huỳnh quang chiếu rọi khiến cả căn phòng trắng bệch như bệnh viện, khiến người ta không khỏi liên tưởng… đến phòng xác. Khiến người ta không kìm được mà nghi ngờ, liệu nếu tùy tiện kéo đại một ngăn ra, bên trong có khi nào chính là một xác chết trắng bệch?
Vương Phương chỉ vào một ngăn kéo trong đó: “Số lẻ ở đầu biểu thị cấp bậc của di hài quái đàm, số phía sau là số thứ tự trong cấp đó. Thứ tự này không phải tính theo thành phố Tấn Dương của chúng ta, mà là nhập vào hệ thống máy tính, được đánh số theo phạm vi toàn Liên bang Thần Châu. Ví dụ như cái này, số hiệu 2-233, Tửu Trùng.”
Vương Phương kéo mở một ngăn trong tủ kim loại không gỉ, cho Diệp Vũ nhìn vật phẩm được lưu trữ bên trong.
“Điều này nghĩa là nó là di hài quái đàm cấp hai thứ 233 được ghi nhận trong toàn bộ Liên bang Thần Châu. Còn về công dụng cụ thể, thì phải thông qua quyền hạn mới tra được tư liệu chi tiết. Nếu muốn sử dụng nó thì cần quyền hạn cao hơn nữa. Tôi chỉ là người bình thường, không có quyền này. Sau khi hồ sơ của em được nhập vào hệ thống, em có thể tự mình dùng quyền hạn để tra.”
“Tổ Điều Tra đã phát triển riêng một phần mềm để đăng tải thông tin, hỗ trợ điều tra viên nhận nhiệm vụ và trao đổi lẫn nhau. Trong tài liệu tôi gửi cho em lúc trước có đường link, em nhớ tải về nhé.”
Diệp Vũ liếc nhìn mấy con số kia, phát hiện số hiệu cao nhất ở đầu cũng chỉ đến cấp 3, chứng tỏ di hài quái đàm được lưu trữ ở đây chỉ tối đa đến cấp ba. Rõ ràng là hoặc Tổ Điều Tra thành phố Tấn Dương không đủ tư cách lưu giữ di hài quái đàm cấp cao hơn, hoặc là những thứ đó được cất giữ ở nơi nghiêm ngặt hơn mà cô hiện tại vẫn chưa có quyền tiếp cận.