Diệp Vũ lập tức ngồi thẳng dậy: "Năm trăm? Làm luôn!"
Hà Trung Lương vô cùng ngỡ ngàng: "Là năm nghìn!"
"Năm nghìn?!" Diệp Vũ hít một hơi lạnh. Dù nhiều người cho rằng số tiền bồi thường của cô bị họ hàng chiếm đoạt, nhưng thật ra có chú Hà giúp đỡ, lại có những người trong cộng đồng thường xuyên thăm hỏi gia đình, dù những người họ hàng có ý định cũng không dám làm gì. Có lẽ chính vì không thể lấy được chút lợi ích nào nên mới đẩy cô đến trường nội trú.
Nhưng dù bồi thường là cô giữ, cô cũng đã chi tiêu không ít trong những năm qua. Dù cuộc sống không phải quá chật vật, nhưng cũng chỉ ở mức bình thường, đối với cô mà nói, năm nghìn quả thật là một số tiền lớn!
Diệp Vũ nuốt nước bọt nói: "Đoàn điều tra giàu vậy sao? Các chú bắt được quái đàm in tiền à?"
Hà Trung Lương: "... Cháu đang nghĩ gì thế, điều tra viên là nghề nguy hiểm, lương cao một chút là bình thường. Đây là tiền thưởng cho việc giải quyết quái đàm cấp một, cấp bậc quái đàm khác nhau, nội dung nhiệm vụ cũng khác, tiền thưởng cũng không giống nhau. Nếu làm việc nhóm thì còn có vấn đề chia thưởng, cái này cháu tự tìm hiểu sau. Chú không nói nhiều nữa."
Lúc này, trong đầu Diệp Vũ vang lên tiếng của con mèo đen đầy tức giận: [Ta tốt bụng nhắc nhở ngươi, mà ngươi chỉ vì mấy nghìn đồng vẫn tham gia đoàn điều tra sao? Ngươi thiếu tiền đến vậy à? Muốn tiền không muốn mạng hả?]
Diệp Vũ: [Không phải chỉ có năm nghìn đâu, là tương lai có rất nhiều năm nghìn như vậy. Còn quỷ mèo nghèo kiết xác không mặc qυầи ɭóŧ như mi có tư cách gì nói ta?]
Con mèo đen khinh bỉ: [Hừ, ta không thèm thu thập tiền của loài người thôi, nếu ta thật sự muốn, thì tự nhiên là muốn bao nhiêu có bấy nhiêu.]
Diệp Vũ cũng khinh bỉ đáp: [Thôi đi, không có thì là không có, mi có một chân què, chẳng khác nào con mèo nghèo phải cầm bát ra ngoài xin ăn, đừng có đi khắp nơi khoác lác!]
[Ngươi! Không thể nói lý được!]
Con mèo đen thấy không thể nói lại Diệp Vũ, tức giận cúp máy.
Diệp Vũ tò mò hỏi Hà Trung Lương: "Nhiệm vụ quái đàm cấp một đã có năm nghìn, vậy nếu là nhiệm vụ liên quan đến quái đàm trung cấp từ cấp bốn đến cấp sáu, hay nhiệm vụ cao cấp, chắc chắn là số tiền khổng lồ đúng không?"
"Chuyện này không liên quan đến cháu." Hà Trung Lương cảnh báo: "Là một tân binh cấp một, bình thường cháu chỉ cần theo các điều tra viên khác xử lý mấy con quái đàm cấp một, cấp hai là đủ rồi. Đừng tự gây rắc rối. Nếu không cẩn thận, thật sự sẽ mất mạng đấy!"
Diệp Vũ lập tức hứa sẽ cẩn thận, không làm những việc nguy hiểm.
Hà Trung Lương: "Được rồi, chú nói đến đây thôi, cháu về đi, sau này trong đoàn sẽ có người phụ trách hướng dẫn cháu, nhớ qua lại kết bạn với họ."
Diệp Vũ gật đầu, đứng dậy mở cửa, nhưng cô vừa chạm tay vào tay nắm cửa thì lại như chợt nhớ ra điều gì, quay lại.
"À đúng rồi, chú Hà, cháu đột nhiên nhớ ra, lúc nãy chú nói muốn trở thành siêu phàm giả chỉ có một cách, đó là nuốt lấy lõi quái đàm. Nhưng cháu không nhớ là hồi tám tuổi đã ăn thứ gì không nên ăn. Hơn nữa, lõi quái đàm kiểu này, chắc chắn không phải là thứ một đứa trẻ có thể tùy tiện tiếp xúc được."
Hà Trung Lương đang uống trà thì động tác dừng lại một chút: "Chắc chắn là cháu đã ăn mới biến thành siêu phàm giả, còn việc cháu không nhớ... hồi ấy cháu còn nhỏ, thời gian lại qua lâu như vậy, không nhớ cũng là chuyện bình thường."
Diệp Vũ quay người nhìn Hà Trung Lương: "Chú Hà, nếu không thì chú kể cho cháu nghe đi, lõi quái đàm rốt cuộc trông như thế nào, cháu xem có thể nhớ lại được gì không?"