Chương 28

Con mèo đen hừ lạnh: [Được lắm, hèn gì một con cá nhỏ cấp một như ngươi lại dễ dàng lừa được ta như vậy, hóa ra là ngươi đã dùng thuốc từ trước! Con người bỉ ổi!]

Diệp Vũ: …

Diệp Vũ sa sầm mặt, nhưng không phản bác con mèo đen, vì Hà Trung Lương vẫn tiếp tục nói.

"Nhưng điều khiến chú bất ngờ là, thiên phú của cháu còn xuất sắc hơn chú tưởng tượng. Có lẽ đặc tính của bóng đen là ẩn nấp, trong khi cháu cứ nghĩ những thứ đó chỉ là ảo giác và liên tục tự thôi miên để hy vọng chúng biến mất. Kết quả, hai bóng đen đó quả thật đã ẩn mình. Hơi thở thu lại đến tám phần. Mặc dù không bằng việc uống thuốc, nhưng cũng đủ để lừa gạt những quái đàm cấp thấp."

Diệp Vũ: "Vậy là chú đã ngừng thuốc cho cháu?"

Hà Trung Lương gật đầu: "Chi phí chế tạo thuốc này không hề thấp, cộng với tác dụng phụ của thuốc, bên trên không còn tiếp tục phê duyệt thuốc cho cháu. Cá nhân chú cũng không khuyến khích cháu dùng quá nhiều, tránh ảnh hưởng đến sự phát triển."

"Thật tiếc là khi cháu càng lớn, năng lực ngày càng mạnh lên, cháu không thể tiếp tục kìm nén tốt năng lực của mình nữa. Lúc 16 tuổi, năng lực đã bị kìm hãm, nhưng chỉ trong hai năm, nó lại bùng lên và bị quái đàm phát hiện, bắt đầu săn đuổi cháu. Chuyện lần này cũng nhắc nhở chú, việc giấu cháu mãi không phải là cách hay. Rèn luyện cho cháu, giúp cháu làm quen và hiểu cách xử lý nguy hiểm này có lẽ mới là cách bảo vệ cháu tốt hơn."

Hà Trung Lương nghiêm túc nói: "Vì vậy, Diệp Vũ, chú thay mặt đoàn điều tra thành phố Tân Dương mời cháu gia nhập đoàn điều tra Tân Dương. Trở thành một điều tra viên."

Con mèo đen đột nhiên lên tiếng: [Ta khuyên ngươi tốt nhất đừng đồng ý.]

Diệp Vũ bình tĩnh hỏi: [Tại sao không thể đồng ý?]

[Ngươi vừa nghe hắn nói nhiều về siêu phàm giả như vậy, chắc chắn không thể không nhận ra tính đặc biệt của năng lực bản thân. Năng lực của ngươi không phải là bóng tối, mà là sự cộng sinh. Đoàn điều tra là tổ chức xử lý quái đàm, nhưng năng lực của ngươi lại chứa đựng vô số quái đàm trong cơ thể, biến ngươi thành tổ quái đàm.]

Con mèo đen lạnh lùng cảnh báo: [Ngươi là con người cộng sinh với quái đàm, theo cách mà loài người gọi là ‘kẻ gian". Ngươi nghĩ rằng nếu đoàn điều tra biết năng lực của ngươi, họ còn tin tưởng ngươi sao? Họ sẽ kiểm soát ngươi, tuyệt đối không cho ngươi cơ hội phát triển, thậm chí có thể đưa ngươi lên bàn thí nghiệm!]

Diệp Vũ im lặng một lúc, dường như bị tính chất năng lực của mình dọa sợ.

Sau một lúc, cô thì thầm với Hà Trung Lương: "Cái này... cũng không phải cháu không muốn đi, chỉ là cháu vừa mới thi xong, chưa vào đại học nữa... Mười năm miệt mài học hành, cuối cùng cũng đến lúc kết thúc, có thể đợi cháu học xong đại học rồi mới nói không?"

Lớp 12, cô vừa mới trải qua kỳ thi tốt nghiệp căng thẳng nhất, chưa kể những gì cô mong đợi về quãng đời đại học đầy màu sắc mà mọi người trên mạng hay mô tả. Chưa nói đến việc suốt bao năm học hành vất vả, mỗi lần đi thăm mộ bố mẹ cô đều phải cầu xin họ phù hộ cho mình đậu đại học, giờ cuối cùng cũng đến bước quan trọng nhất, cô thực sự không muốn bỏ dở giữa chừng.

Hà Trung Lương cười nói: "Chú hiểu mà, yên tâm, có thể sắp xếp cho cháu làm việc bán thời gian, có nhiệm vụ sẽ thông báo. Mà chú đề nghị cháu gia nhập sớm như vậy, ngoài việc muốn cháu nhanh chóng trưởng thành, cũng vì phúc lợi của đoàn điều tra rất tốt. Dù cháu chỉ là điều tra viên cấp một và làm việc bán thời gian, nhưng mỗi nhiệm vụ ít nhất cũng được thế này."

Hà Trung Lương giơ tay ra.