Chương 23

Con mèo đen nói:

[Nhìn chiếc đồng hồ trên tay ông ta đi, đó là biểu tượng của Tổ Điều Tra Liên bang Thần Châu. Nơi đó tập hợp rất nhiều người có năng lực phi thường. Nói theo cách của loài người các ngươi thì đó là cơ quan chính thức, chịu trách nhiệm điều tra và xử lý các hiện tượng kỳ bí. Thêm nữa, ta sẽ cho ngươi một thông tin: chú Hà của ngươi có năng lượng dao động của siêu phàm giả cấp ba.]

Quái đàm, siêu phàm giả...

Diệp Vũ thử thăm dò:

[Trước đó mi từng nhắc rằng, ta cũng là một siêu phàm giả cấp ba phải không?]

Mèo đen đáp:

[Đúng vậy, sau khi nuốt chửng quái đàm cùng với ta, ngươi đã sở hữu sức mạnh của siêu phàm giả cấp ba. Chết tiệt, một tên cấp một nhỏ nhoi, nếu không phải vì ngươi dùng cách nào đó che giấu dao động năng lượng của mình, sao ta có thể bị ngươi đánh lừa như vậy chứ!]

Diệp Vũ nhanh chóng suy nghĩ, phân tích thông tin mà mèo đen vừa tiết lộ. Ý của nó là, ban đầu cô chỉ là một kẻ yếu cấp một, nhưng vì nuốt chửng quái đàm mô phỏng và cả nó, nên đã thăng lên cấp ba?

"Diệp Vũ?"

Giọng nói đầy nghi hoặc của Hà Trung Lương kéo Diệp Vũ trở về hiện thực. Cô khựng lại: "Xin lỗi chú Hà, vừa rồi cháu hơi lơ đãng một chút."

Hà Trung Lương không nhận ra sự khác lạ của Diệp Vũ, chỉ nhẹ nhàng nói: "Chuyện này có gì phải xin lỗi chứ, chú nghe cảnh sát kể rồi. Chứng kiến những thứ đó, bị dọa sợ cũng là điều bình thường. Đêm qua cháu chắc lại gặp ác mộng đúng không?"

Diệp Vũ cúi đầu nhìn tách trà trong tay mình: "Vâng, cháu có gặp ác mộng, nhưng không phải mơ thấy An Tử Hàm... mà lại mơ thấy tai nạn xe của cháu với bố mẹ."

Hà Trung Lương thấy vậy định lên tiếng an ủi, nhưng Diệp Vũ đã nhanh chóng lấy lại tinh thần, vừa nhớ lại vừa bắt đầu kể về sự việc xảy ra hôm qua.

Giữa chừng, Hà Trung Lương ngắt lời cô một lần.

"Cháu nói rằng, ban đầu cháu không nhận ra sự khác thường của người phụ nữ đó, cháu nghĩ mình lại phát bệnh phải không?"

Diệp Vũ gật đầu: "Đúng vậy, bởi vì buổi sáng cháu vừa lên cơn, lại nhìn thấy... hai cái bóng đen giống như bố mẹ cháu, nên cháu nghĩ đó là ảo giác của mình. Sau đó, cháu về nhà uống thuốc."

Hà Trung Lương đan tay vào nhau, nghiêm túc hỏi: "Là loại thuốc chú đưa cho cháu cách đây hai năm sao?"

Diệp Vũ lại gật đầu: "Vâng, chú cứ yên tâm, cháu đã kiểm tra hạn sử dụng rồi, thuốc vẫn chưa hết hạn."

Mèo đen vẫn chăm chú lắng nghe, khi thấy Diệp Vũ kể hết mọi chi tiết lúc đó, thậm chí còn nhắc đến sự tồn tại của nó, ban đầu cứ tưởng rằng cô không tin lời nó. Nhưng đến đoạn Diệp Vũ kể về lúc cô ngất đi, cô lại đột ngột dừng lại.

Thực ra, cô cũng không biết rõ những gì xảy ra sau khi mình ngất đi. Cô chỉ cảm nhận mơ hồ rằng, bố mẹ trong bóng tối đã giúp cô. Khi tỉnh lại, cô phát hiện ra rằng cả quái đàm mô phỏng và mèo đen đều đã bị cô "nuốt" vào cơ thể.

Diệp Vũ đã cố tình bỏ qua chuyện về cuốn sách màu tối, chỉ nói rằng khi cô tỉnh dậy, cảnh tượng trước mắt là xác chết nằm la liệt khắp nơi, sau đó cô lập tức báo cảnh sát.

Hà Trung Lương nhíu mày hỏi:

"Cháu nói rằng trước khi ngất đi, con mèo đen què đó đã lên tiếng. Nó cảm ơn cháu vì đã giúp nó giải quyết quái đàm, nhưng đồng thời lại định ăn thịt cháu?"

Diệp Vũ đáp: "Vâng. Nó nói rằng tuy cháu không phải là siêu phàm giả, không có hạch tâm, nhưng vì để cảm ơn, nó quyết định ăn cháu, để cháu không phải chết thảm thương, thối rữa đi."

Mèo đen nhận ra ý đồ của cô khi cố tình nhắc đến nó, bèn bật cười lạnh lẽo: [Hừ, con người xảo quyệt, cũng khá thông minh đấy.]