Tuy nhiên, đối với người đàn ông trung niên đang trực tiếp đối mặt với Diệp Vũ, câu nói đó chẳng có chút nào buồn cười, mà trái lại, thái độ khıêυ khí©h của cô khiến ông ta tức đến mức mặt đỏ bừng tím tái. Nhưng tay đã giơ lên rồi lại không dám đánh xuống, bởi từ lời nói lúc trước, có thể thấy ông ta là người rất coi trọng tiền bạc.
Đúng lúc đó, một bác sĩ mặc áo blouse trắng xuất hiện.
"Chuyện gì đây? Đang làm gì vậy?"
Bác sĩ trung niên cao lớn, nét mặt nghiêm nghị, bước nhanh tới, liếc mắt nhìn người đàn ông:
"Bỏ tay xuống! Anh định đánh người à? Cẩn thận tôi gọi bảo vệ đấy!"
Người đàn ông vội vàng hạ tay xuống, nhưng vẫn không chịu nhường nhịn, cãi lại: "Là nó chửi tôi trước! Là nó gây chuyện trước, ông nên gọi bảo vệ đuổi cái đồ vô giáo dục này ra ngoài đi!"
Diệp Vũ lạnh lùng chuẩn bị đáp trả, nhưng lần này cô chưa kịp mở miệng thì nhóm sinh viên đã đứng ra bênh vực cô. Họ vừa chờ kết quả khám sức khỏe ở khu vực chờ nên đã chứng kiến toàn bộ sự việc.
Những người khác xung quanh thấy có người lên tiếng cũng bắt đầu góp lời.
"Đúng vậy, tôi cũng nghe thấy hết."
"Tôi có thể làm chứng. Chính người đàn ông này nói chuyện khó nghe quá."
"Phải đó, trên bản tin có đưa tin về một đứa trẻ nhảy lầu tự tử, ai cũng thấy thương xót, chỉ có mình ông ta nói những lời khó nghe như vậy, tôi nghe cũng không chịu nổi. Cô bé này chỉ nói thẳng mà thôi."
"Người lớn rồi, không biết suy nghĩ về lời nói và hành động của mình, vậy mà còn mặt mũi đi đôi co với một đứa trẻ."
Người đàn ông bị đám đông chỉ trích, tức giận muốn cãi lại nhưng bạn ông ta cảm thấy quá xấu hổ, không chịu nổi nữa, nên vội kéo ông ta đi khỏi nơi rắc rối này.
Diệp Vũ nhìn theo bóng lưng người đàn ông, hừ lạnh một tiếng, sau đó quay lại cười tươi rạng rỡ với mọi người xung quanh:
"Cảm ơn các bác, các cô chú, anh chị đã giúp đỡ cháu. Cảm ơn nhiều lắm ạ."
Mọi người xua tay nói không cần cảm ơn. Một số người lớn tuổi thấy cô bé đáng yêu như vậy, không nhịn được bật cười, cảm thấy cô thật dễ thương, khiến người khác yêu mến. Một bà cụ còn âu yếm dúi cho Diệp Vũ một viên kẹo, ân cần hỏi han:
"Sao cháu lại ở bệnh viện một mình thế này? Cháu bị bệnh gì à, có chỗ nào không khỏe không?"
Sự thân thiết này nếu không biết còn tưởng bà là bà nội ruột của cô bé. Nếu không phải có y tá gọi đến lượt bà cụ, chắc hẳn bà còn định nán lại trò chuyện thêm với Diệp Vũ.
Bác sĩ trung niên đứng cạnh đó cười nhẹ: "Cháu thật sự rất được lòng người già, mới có vài phút đã có thêm một bà nội rồi."
Diệp Vũ vừa nhai kẹo vừa đắc ý nói: "Hết cách rồi, chú Hà à, sức hút của cháu lớn quá, không ngăn lại được."
Bác sĩ trung niên được gọi là chú Hà - Hà Trung Lương - vỗ nhẹ lên đầu cô: "Được rồi, đừng có đùa nữa. Chuyện của cháu chú đã nghe qua cảnh sát, chú đặc biệt đến tìm cháu đấy, đi theo chú nào."
Diệp Vũ vừa gật đầu, sau đó lại hơi ngượng ngùng nói: "Khụ, chú Hà đợi cháu chút, cháu muốn đi vệ sinh."
*
Trong phòng khám khoa tâm thần, Hà Trung Lương đóng cửa lại, kéo ghế ngồi đối diện với Diệp Vũ.
"Nói cho chú nghe, cụ thể đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Bỗng nhiên, con mèo đen vốn yên lặng từ nãy giờ cất tiếng:
[Ông ta là người của Tổ Điều Tra, ta khuyên ngươi đừng tiết lộ điều gì với ông ta.]
Diệp Vũ đang cầm tách trà nóng thì khựng lại: [Tổ Điều Tra là gì? Sao mi biết chú Hà là người của Tổ Điều Tra?]
Từ khi cô tám tuổi bị chẩn đoán mắc chứng hoang tưởng, mỗi tháng chú Hà đều là bác sĩ tâm lý kiểm tra cho cô. Có thể nói, cô đã quen biết ông ấy suốt mười năm. Đối với cô, chú Hà luôn là một bậc trưởng bối đáng kính. Cô chưa bao giờ biết ông ấy là người của Tổ Điều Tra gì cả.