Chương 8

???

Nguyễn Duệ Bạch bị ném lên giường, nhất thời biến sắc: "Diệp Đường, ta cảnh cáo ngươi đừng làm càn, nếu không..."

Nếu không ...

Vốn muốn nói lời tàn nhẫn, nhưng trong cảnh tượng hiện tại ... hắn chợt thấy mình chẳng có chút khí thế nào, chủ yếu là trên người hắn không có linh lực, còn có thể dựa vào gì để uy hϊếp người đứng đầu Lãm Tước Thiên đây...

Nhan sắc động lòng người sao?

Vừa xoay người định trốn, liền bị Diệp Đường một tay giữ chặt hai cổ tay, ấn xuống giường, hơi thở ấm áp phả nhẹ qua gò má hắn, hắn ngẩng đầu nhìn người trước mặt, phát hiện ánh mắt của họ Diệp ngoài vẻ lạnh nhạt lại ẩn chứa một tia nhiệt ý khó lường: "Nếu không thì sao?"

Chết tiệt, quen biết lâu như vậy, tên này hình như muốn làm thật?

Nguyễn Duệ Bạch bỗng dưng căng thẳng, hàng mi cũng bắt đầu khẽ run.

Từ góc nhìn của người nào đó, dường như dưới thân là một chú thỏ nhỏ run rẩy, đáng thương, có chút đáng yêu đến mức dựng lông, muốn trốn mà không thoát được.

Diệp Đường bỗng nhiên khẽ cười, khóe mắt đuôi mày vẫn đẹp đến mức khiến người ta giật mình, chỉ là bàn tay còn lại của hắn không chút thương tiếc kéo đứt dây buộc ngang eo Nguyễn Duệ Bạch...

Dây hỷ màu đỏ tươi từng sợi từng sợi tuột xuống, rơi từ mép giường xuống đất, từ từ quấn thành vòng.

"Mới có trăm năm mà thôi, ngươi đã không nhớ mình từng nói gì trước mặt mọi người trong Đại chiến Mạt Pháp rồi sao?"

Mấy trăm năm trước.

Đại chiến Mạt Pháp.

Tiên quang Lãm Tước Thiên vụt tắt, thần quang rực rỡ khắp trời bị màn đêm đen kịt xâm nhiễm tẩy rửa, màn đen khổng lồ như chất lỏng quỷ dị lưu động, cảm giác gặm nhấm từ xa đến gần, bao trùm cả trời đất!

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, hào quang của ba thần khí xé toạc không gian, lấy thế hủy thiên diệt địa mở màn cho trận chiến này!

Trong đêm tối, tất cả mọi người đều ngẩng đầu nhìn thấy chủ nhân của ba thanh thần khí.

Vạn pháp chư tiên, không ai không chấn động.

Uyên Quang, Ứng Kiếp, Phách Gia.

Bất kể là thanh nào cũng đều là tồn tại kinh thế hãi tục!

Mà hiện tại, ba thanh tuyệt thế thần khí này lại đang ở trạng thái tam kiếm cộng chủ!

Người tới thân hình tuyệt mỹ, tóc tuyết mắt đỏ, khoác cẩm bào huyền văn hoa lệ vô cùng, chân câu giữa không trung chậm rãi ngồi lơ lửng, ba thanh thần khí từ từ xoay quanh người y, vô số thần quang hiển hiện! Sau lưng y, một bộ hài cốt khổng lồ tựa núi non phủ phục giữa trời đất, dùng xương ngón tay đan xen thành ghế, cung kính dâng y lên ngôi vương.

Dưới khung xương đó, vạn ngàn ma tu tích lũy khí thế, chỉ chờ Ma Tôn một tiếng hiệu lệnh.

Cảnh tượng đến đây đột ngột dừng lại ...

[Hệ thống (tiếng vỗ tay vang lên lách tách): Ký chủ quả không hổ là Ma Tôn danh xứng với thực của Vu Phồn Cửu Vực, năm đó trạng thái tam kiếm cộng chủ ngầu quá đi mất! Tuy rằng tóc đen bây giờ cũng không tệ, nhưng tóc tuyết mắt đỏ đúng là phúc lợi của dân nghiện tóc trắng mà a a a!! Rồi sao nữa, rồi sao nữa, rốt cuộc ngài đã nói gì trong cái dịp trọng đại như vậy mà khiến Tiên Tôn Dao Quang sau bao nhiêu năm vẫn khắc cốt ghi tâm?]

Nguyễn Duệ Bạch cố sức vò đầu vò tai, nghĩ đi nghĩ lại: "Lâu quá rồi, không nhớ nổi."

[Hệ thống: Không phải chứ, chuyện quan trọng như vậy mà Ký chủ ngài lại quên sao?]

Nguyễn Duệ Bạch: "Ta đến cả tối qua làm thêm ăn cơm gì còn không nhớ, ngươi còn mong ta nhớ một câu nói của hai mươi mấy năm trước sao?"