Chương 77

Một công tử hấp dẫn như vậy, sao lại có một gương mặt bình thường đến thế chứ?

Không phải vậy chứ!

Chẳng lẽ nói, ông trời đôi khi cũng công bằng sao?

Trong khi mở ra một cánh cửa, lại nhất định phải đá đổ một cánh cửa khác sao?

"Vậy thì, sư phụ, thần khí của người, thật ra chỉ là một chiêu trò lớn? Dùng để câu cá sao?" Bạch Nhược Cốc mở to đôi mắt trong veo, dáng vẻ như một đứa trẻ tò mò, lẽo đẽo theo sau Nguyễn Duệ Bạch.

Nghe lời Bạch Nhược Cốc nói, Giải Tuân đang đi sau Diệp Đường tiếp tục luyên thuyên: "À đúng vậy, muốn bán vũ khí, cách tuyên truyền tốt nhất chính là nói tìm được thần khí của sư phụ ngươi, chiêu này dùng cả trăm năm rồi, trăm lần thử trăm lần đều hiệu nghiệm!"

[Hệ thống]: Quả nhiên, lưu lượng chính là vương đạo, ở đâu cũng đều là cái lý lẽ này.

Bạch Nhược Cốc nhìn xung quanh mọi người, họ đi suốt quãng đường, gần như tất cả mọi người đều đang bàn tán về những chuyện xưa truyền kỳ của ba thanh thần khí: "Những người này hình như đều là nhắm vào thần khí của sư phụ, không phải còn ba ngày nữa mới đến đại điển đấu giá sao? Sao đã đông người như vậy rồi?"

Giải Tuân với vẻ mặt như thể ngươi đã hỏi đúng người rồi, giải thích: "Tiểu tử ta nói cho ngươi biết, hễ cứ bán vũ khí mà mang tên Kiếm Ma Bạch Dạ, thì nhất định người đông như biển, náo nhiệt không thể tả! Thật giả ngược lại không còn quan trọng nữa. Hơn nữa, bên tổ chức đấu giá lần này lại là Đoạn Kiếm Sơn Trang, hoàn toàn khác với trước đây, không đến sớm, làm sao giành được chỗ!"

Bạch Nhược Cốc đối với chuyện của Huyền Ổ quốc không hiểu biết lắm, có chút không hiểu bèn hỏi lại: "Đoạn Kiếm Sơn Trang có gì khác biệt sao?"

Giải Tuân liếc nhìn Nguyễn Duệ Bạch đang đi phía trước, cười nói: "Chuyện này phải hỏi sư phụ ngươi rồi."

Bước chân của Nguyễn Duệ Bạch chậm lại, y vốn định gọi Diệp Đường mua đồ ăn, đang định kéo tay áo hắn, nghe Giải Tuân nói vậy xong, y theo thói quen mỉm cười, quay đầu ung dung nói: "Đoạn Kiếm Sơn Trang là lò rèn kiếm của ta ở Huyền Ổ ngày trước, nói ra thì, Uyên Quang chính là do ta rèn đúc mà ra đời tại Đoạn Kiếm Sơn Trang."

Sau đó y liếc nhìn Diệp Đường bên cạnh mình, đôi mắt cong cong, còn dùng khuỷu tay huých nhẹ vào ngực Diệp Đường: "Coi như là sính lễ mà phụ hoàng ngươi năm xưa tặng cho ta đi?"

Diệp Đường không đáp lời, ánh mắt hờ hững, chẳng biết đang nghĩ gì.

Bạch Nhược Cốc kinh ngạc nói: "Cái gì, sư phụ, Uyên Quang của người là được rèn đúc ở đây sao? Vậy vậy vậy nếu nói như vậy, sư phụ người thật ra vẫn là Trang chủ của Đoạn Kiếm Sơn Trang sao?"

"Chỉ có thể nói là từng là thôi." Nguyễn Duệ Bạch hờ hững nói: “Sau khi ta rời Huyền Ổ, nó đã không còn thuộc về ta nữa rồi. Hai mươi mấy... không đúng, mấy trăm năm đã trôi qua, nghĩ hẳn đã không còn là Đoạn Kiếm Sơn Trang ngày xưa nữa rồi."

Bạch Nhược Cốc còn chưa kịp nói, Giải Tuân lắm mồm đã chen vào: "Thằng nhóc ngốc kia hiểu chưa, hiện tại Tam giới đều rõ Kiếm Ma Bạch Dạ đã chết đi sống lại, còn trở thành đạo lữ của Tôn chủ nhà ta, mà Đoạn Kiếm Sơn Trang lại là nơi y từng tự tay rèn đúc thần khí, ngay lúc này lại truyền ra tin tức đấu giá thần khí Uyên Quang, e là lập tức trong phạm vi trăm dặm đều sẽ bị vây kín đến mức nước cũng không lọt qua được!"

[Hệ thống]: Quả thật ở giai đoạn này mà tung tin tức này ra: “buff" đầy mình nha... Ký chủ, có thật là thần khí Uyên Quang của ngươi không?