Chương 48

Chết tiệt, ỷ ta bây giờ không dùng được linh lực phải không!

Nhưng mà nghĩ rằng lão tử không nói được thì không làm được việc cũng quá coi thường ta rồi!

Y mím môi, đứng dậy kéo mạnh Diệp Đường đang định rời đi, dứt khoát vật y, người lẫn mình, không chút phòng bị xuống giường, rồi cả người đè lên y!

Diệp Đường đầu tiên ngây người một chút, đại khái không ngờ y lại có hành động quá khích đến vậy. Vừa định phản kháng thì bị Nguyễn Duệ Bạch giữ chặt tay, đối phương biết mình không thể phát ra tiếng, dứt khoát cũng không nói nhiều, trực tiếp đè y xuống và định hôn mạnh!

Mềm không được thì dùng cứng vậy!

Sắc mặt Diệp Đường chợt nghiêm lại, y trực tiếp ôm lấy eo Nguyễn Duệ Bạch, lăn một vòng trên giường, vị trí hai người lập tức đổi ngược.

Nguyễn Duệ Bạch: “…”

Ối chà?

Diệp Đường vừa định nói gì đó, Nguyễn Duệ Bạch lại không cho y cơ hội. Dù bị đè, y vẫn một chân quấn lấy người Diệp Đường, thừa lúc y phân tâm, vươn tay chuẩn bị cởi y phục của Diệp Đường!

Động tác của y liền mạch, cứ tưởng mình sắp thành công, bỗng nhiên, tiên khí Xích Giáng không biết từ góc nào xuất hiện, kéo tay chân y, lập tức trói chặt y lại như một cái bánh ú!

[Hệ thống (che mặt): Á cái này cái này cái này… Các ngươi hình như đang chơi một kiểu "play" rất mới lạ đó]

Diệp Đường sau khi trói Nguyễn Duệ Bạch lại, hơi thở dường như cũng có chút không ổn định. Y có chút lảo đảo đứng dậy lùi lại vài bước, để Nguyễn Duệ Bạch một mình trên giường, cũng không nhìn y thêm lần nữa, chỉ quay người nói một câu: “Đợi ngươi ngủ rồi, Xích Giáng sẽ tự động cởi ra.”

Nói xong, y không quay đầu lại rời khỏi phòng.

[Hệ thống (nhìn bóng lưng Thiên Tôn đi xa): Không thể tin được, Thiên Tôn vậy mà thật sự bỏ chạy rồi, á cái này, không lẽ ký chủ nói trúng rồi sao?]

Sau đó hệ thống phát hiện Nguyễn Duệ Bạch không đáp lời hắn.

[Hệ thống: Ký chủ?]

Nguyễn Duệ Bạch vẫn không đáp lời hắn.

Hệ thống khó hiểu, nói Thiên Tôn dùng cấm thanh thuật thì đúng là không mở miệng nói chuyện được, nhưng cũng không đến mức không thể giao tiếp qua ý niệm trong đầu chứ!

Thế là hắn chạy đến trước mặt Nguyễn Duệ Bạch, phát hiện y vẫn không có bất kỳ động tác nào, dường như đã nhập vào chế độ hiền giả, bị trói chặt năm hoa trên giường bất động, trạng thái xuất thần này, hoàn toàn không biết đang nghĩ gì!

[Hệ thống: Ký chủ, ngươi đừng dọa ta chứ, cho dù Thiên Tôn thật sự như vậy… ngươi cũng không đến mức bị đả kích lớn thế chứ?]

Nguyễn Duệ Bạch: Kỳ lạ…

[Hệ thống (lau mồ hôi): Hù chết ta rồi, cứ tưởng ngươi bị kí©h thí©ɧ quá không nói được nữa… Cái gì kỳ lạ, chỗ nào kỳ lạ?]

Nguyễn Duệ Bạch: Vừa rồi lúc gần kề, ta vô tình chạm phải.

[Hệ thống: Chạm phải cái gì?]

Nguyễn Duệ Bạch: Công cụ kiếm điểm của ta.

[Hệ thống: Cmn… gì?]

Nguyễn Duệ Bạch vẻ mặt khó hiểu: Y rõ ràng đã tinh thần sung mãn, chiến lực dồi dào… vậy mà lại nhịn được?

[Hệ thống (lắc đầu lia lịa): Á á á á, đừng như vậy ký chủ, ta không hiểu ngươi đang nói gì đâu!! Ta vẫn là một tiểu đáng yêu thuần khiết không vương bụi trần!]

Nguyễn Duệ Bạch tự hỏi tự đáp: Xem ra chỉ có một đáp án.

[Hệ thống (nuốt nước bọt): Cái gì cái gì?]

Nguyễn Duệ Bạch: Mấy ngày trước đã bị vắt kiệt rồi, nên sợ hãi thôi.

[Hệ thống: …]

Nguyễn Duệ Bạch thầm gật đầu: Phải nghĩ cách bồi bổ thân thể cho y, đã lớn tuổi rồi, quả nhiên không được nữa.