Chương 4

Thiên địa này vốn luôn phân thành Tam Giới.

Thượng giới là Lãm Tước Thiên, nơi tiên tu tụ hội, những kẻ đắc đạo phi thăng, thanh cao thoát tục. Hạ giới là Vu Phồn Cửu Vực, lãnh địa của ma tu, những kẻ bị người đời xem là yêu ma ngoại đạo, hành sự bất chấp luân thường. Nằm giữa hai cõi này chính là Nhân gian, chốn nương thân mỏng manh của phàm nhân trăm họ.

Song, dù là tiên tu trên Lãm Tước Thiên hay ma tu dưới Vu Phồn Cửu Vực, suy cho cùng cũng đều từ phàm nhân mà ra, chỉ là lựa chọn những con đường tu luyện khác nhau mà thôi. Bởi vậy, Tam Giới vẫn lấy Nhân gian làm gốc, tạo nên một thế kiềng ba chân vi diệu, kìm hãm và cân bằng lẫn nhau.

Giữa Lãm Tước Thiên và Vu Phồn Cửu Vực tồn tại một quy tắc bất thành văn mà bất cứ kẻ nào cũng phải tuân thủ: Nhân gian là cội nguồn, tuyệt không được bất kính! Kẻ nào dám động đến Nhân gian, kẻ đó sẽ là kẻ thù chung của cả Tam Giới!

Ví như con cái dẫu thành danh hiển hách, vang danh bốn cõi, cũng không được phép bất kính với đấng sinh thành, càng không thể trơ mắt nhìn người ngoài ức hϊếp mẫu thân của mình.

Thế nhưng hai cõi này, Lãm Tước Thiên và Vu Phồn Cửu Vực, vẫn luôn như nước với lửa. Chỉ một mồi lửa nhỏ cũng đủ để thổi bùng thành một trận Tiên Ma đại chiến kinh thiên động địa, khiến nhật nguyệt đảo điên, chúng sinh lầm than.

Khi xưa, kẻ đứng trên đỉnh cao của vạn ma, khiến cả Vu Phồn Cửu Vực phải cúi đầu quy phục, không ai khác chính là Ma Tôn Nguyễn Duệ Bạch.

Còn kẻ tử thù, cũng là kẻ thù truyền kiếp của hắn, chính là đấng Chí tôn của Lãm Tước Thiên. Kẻ đó có một thân phận vô cùng đặc biệt: Diệp Đường, em trai của Tân Đế Diệp Lăng, con trai của Tiên Đế Tiêu Thành, được người đời tôn xưng là Vô Thượng Kim Tiên, Nghiêu Quang Tiên Tôn!

Lúc này, Nguyễn Duệ Bạch đang nửa nằm nửa ngồi trên chiếc giường tân hôn trải lụa đỏ thắm. Hắn lười biếng tựa vào thành giường, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên lớp chăn gấm, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười khẩy đầy giễu cợt: "Hừ, chỉ là một Lãm Tước Thiên cỏn con, có gì đáng để bận tâm..."

[Nói cho chính xác, thưa ngài, là Nguyệt Lạc Ô Đề của Lãm Tước Thiên.]

Nụ cười trên môi Nguyễn Duệ Bạch đông cứng lại.

Nguyễn Duệ Bạch: "?"

Trong một khắc, hắn bật phắt dậy, toàn thân cứng đờ. Cảm giác ung dung, tự tại ban nãy đã tan thành mây khói, thay vào đó là sự hoảng loạn không thể che giấu.

[Ơ hay, chẳng phải ngài vừa mới nói Lãm Tước Thiên cỏn con không đáng sợ sao?]

Nguyễn Duệ Bạch gằn lên từng tiếng, giọng nói đè nén sự run rẩy: "Nhưng cái nơi chết tiệt đó là sào huyệt của tên điên kia!"

[Tên điên? Ý của ngài là...]

"Còn ai vào đây nữa, ngoài tên biếи ŧɦái chết tiệt Diệp Đường kia!" Hắn gầm gừ, đôi mắt phượng hẹp dài ánh lên tia kinh hãi: "Khoan đã, tại sao ta lại ở đây?"

Giọng nói trong đầu hắn ra chiều lúng túng, âm thanh phát ra có chút ngập ngừng: [Thưa ngài, chuyện là thế này... Nghiêu Quang Tiên Tôn Diệp Đường, vừa mới cử hành minh hôn... với thi thể của ngài.]

Nguyễn Duệ Bạch: "?"

Đầu óc hắn ong ong như có vạn con ong đang bay loạn. Hắn cảm giác như mình vừa bị một đạo thiên lôi đánh thẳng vào đầu, toàn thân tê dại.

Hắn lắp bắp, không thể tin vào tai mình: "Ngươi... ngươi nói lại lần nữa xem?"

[Khụ khụ...] Thanh âm kia hắng giọng, lặp lại một cách rõ ràng, rành mạch: [Nghiêu Quang Tiên Tôn Diệp Đường, vừa mới cử hành hôn lễ với thi thể của ngài ạ.]

Nguyễn Duệ Bạch cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.