Chương 38

"Hôm nay ở bên ngoài quá lâu rồi, ta ôm ngươi về."

"Ta không về, đồ nhi ngoan của ta còn chưa làm xong việc mà." Nguyễn Duệ Bạch nhìn nhìn bộ xương lớn bên dưới, giãy giụa muốn nhảy khỏi lòng Diệp Đường, nhưng hắn không có linh lực, căn bản không thể động đậy.

Khó khăn lắm Bạch Nhược Cốc mới đến, tuy rằng không thành công đưa hắn rời khỏi Lãm Tước Thiên, nhưng dù sao Diệp Đường mỗi ngày đều cho hắn thời gian hóng gió để hắn có thể nhìn Bạch Nhược Cốc làm việc. Chẳng phải điều này thú vị hơn nhiều so với việc để hắn ngày nào cũng ở trên giường sao?

Hắn không muốn về sớm như vậy, hắn đâu phải chó, đi dạo một chút là lại ngoan ngoãn quay về.

"Ngươi suốt ngày để ta một mình ở Nguyệt Lạc Ô Đề, đại môn bất xuất nhị môn bất mại, ta sắp chán chết rồi. Dù sao ta cũng không thể chạy thoát, để ta lang thang ở đây thêm một chút thì có sao chứ?"

Diệp Đường khựng lại, mắt khẽ rũ xuống, nhỏ nhẹ nói: "Xin lỗi, mấy ngày nay có chút chuyện nan giải không thể không dành thời gian xử lý, để ngươi một mình buồn chán, là lỗi của ta."

Lời này nói ra, cứ như ta đang giận dỗi vì ngươi không ở bên ta vậy.

Mấy ngày nay ngươi không có ở đây ta một mình sướиɠ biết bao nhiêu!

Ngươi sao lại mặt dày đến vậy?

[Hệ thống: Ký chủ, luận so mặt, ngươi vô song]

Nguyễn Duệ Bạch: Đương nhiên rồi, về nhan sắc này, ta nhận thứ hai thì chưa ai dám nhận thứ nhất.

[Hệ thống: ...Hai ta đang nói, căn bản không phải cùng một chuyện!!!]

Nguyễn Duệ Bạch quay mặt đi: "Ta không muốn về."

Diệp Đường dường như muốn nói gì đó, nhưng rồi lại từ bỏ, khẽ thở dài: "Vậy A Nguyễn muốn đi đâu?"

Nghe vậy Nguyễn Duệ Bạch lập tức quay đầu nhìn y, mắt sáng rực: "Ta muốn đến Nhân giới."

Diệp Đường dịu dàng nói: "Được, vài ngày nữa ta sẽ đưa A Nguyễn đi dạo."

"Không được, hiện tại ta có lý do không thể không đi!"

"Bây giờ thì không thể."

"Vì..." Nguyễn Duệ Bạch còn chưa nói hết lời, chợt cảm thấy một trận đầu váng mắt hoa, trải nghiệm cận tử vào khoảnh khắc cuối cùng ở thế giới hiện đại dường như ùa về. Hắn chỉ cảm thấy trái tim co thắt dữ dội, sau đó giống như bị chiếc xe ủi có quả bóng sắt của đội thi công giáng một đòn mạnh, cả người có cảm giác như bị xé toạc thành từng mảnh!

Hắn nghe thấy có người đang gọi tên mình, giọng nói rất quen thuộc nhưng lại rất xa xôi...

Ánh đèn chói mắt, tiếng tíc tắc lạnh lẽo của máy móc, dòng điện cao áp mà máy khử rung tim liên tục áp dụng...

Mãi lâu sau, hắn dường như lại được ôm về Nguyệt Lạc Ô Đề, trên giường.

Có người vươn tay cởi thắt lưng của hắn, rồi cởi bỏ y phục của hắn...

Hắn cảm thấy mình lúc này giống như một con cá nằm trên thớt chờ bị xẻ thịt.

Lúc này đầu óc hắn đã quay cuồng như hồ dán, nhưng ngay khoảnh khắc này, hắn chợt giật mình nhớ lại câu nói của Diệp Đường với hắn hôm đó:

Nếu không làm, ngươi sẽ chết.

---

Tít...

Bác sĩ mặc áo phẫu thuật thở dài một hơi: "Cấp cứu không thành công, bây giờ những người trẻ tuổi vì làm việc quá sức mà đột tử ngày càng nhiều... Haizz!"

"Thời gian tử vong là 3 giờ 44 phút sáng, thông báo cho người nhà bên ngoài đi."

"Người đi cùng xe bên ngoài là đồng nghiệp của bệnh nhân, nói anh ta không có người nhà, còn nói nếu bệnh nhân không nghiêm trọng thì họ sẽ về tăng ca trước..."

Bác sĩ khựng lại: "Vậy, người yêu của anh ta đâu?"

"Cũng không có..."