"Nếu như... những điều này vẫn chưa đủ thì sao?"
Vẫn chưa đủ?
Cái này... vẫn chưa đủ sao?!!
Cứu mạng, ta cứ tưởng y muốn an dưỡng tuổi già, ai ngờ y lại đột phá bất ngờ!
Vô cớ bị Thương Hành Vân dụ dỗ, tự tưởng tượng ra một loạt tình tiết bùng nổ, sắc mặt Nguyễn Duệ Bạch lập tức tái nhợt.
Đồ biếи ŧɦái khốn kiếp!!!
Biếи ŧɦái trong số biếи ŧɦái!!!
Thương Hành Vân tùy tiện đặt Đề Tự vào búi tóc, trở tay lại móc ra một cuốn sách, vô cùng khách khí nói: "Tôn Thượng, ấn bản đầu tiên có chữ ký của chính tay ta 《Hoạt Xuân Diên · Tục》, giá hữu nghị, ngài có muốn không? Bên ngoài đến bản tái bản cũng không mua được, ta đặc biệt giữ lại bản tuyệt phẩm này cho Tôn Thượng! Có phải rất có tình nghĩa không?"
Nguyễn Duệ Bạch: "..."
Ai mà muốn xem chứ, mau đi đi!!!
[Lời tác giả muốn nói]
Tiểu kịch trường ...
Nguyễn Duệ Bạch: Giá hữu nghị thật sao?
Thương Hành Vân: Tuyệt đối giá hữu nghị!
Nguyễn Duệ Bạch: Vậy cho một tá.
Thương Hành Vân: Hả? Bán sỉ thì không tính giá hữu nghị được đâu Tôn Thượng! (Kéo Diệp Đường bên cạnh) ... Tôn Chủ người phân xử xem nào!
Diệp Đường: Chữ ký của ngươi đã làm bẩn sách rồi.
Thương Hành Vân: ?
Diệp Đường: Sách để lại, nhớ bồi thường thêm tiền cho A Nguyễn.
Thương Hành Vân: ???
---
Ba ngày sau.
Nguyễn Duệ Bạch trăm bề buồn chán ngồi trên đầu lâu khổng lồ của Vạn Cốt Pháp Tướng, một tay chống cằm nhìn Bạch Nhược Cốc hóa thành cự cốt cẩn thận từng li từng tí dựng lại từng cây, từng cây trụ hành lang bằng bạch ngọc.
Tiểu gia hỏa dựng trụ vô cùng nghiêm túc, cây trụ do mình làm đổ, nhất định phải dựng lại vừa vặn không một kẽ hở, cho nên chỉ riêng việc căn chỉnh cho đúng vị trí đã mất nửa ngày. May mắn là dù y chỉ là một bộ xương khô, nhưng ngón tay lại vô cùng linh hoạt và mạnh mẽ. Nguyễn Duệ Bạch cứ ngồi trên đầu y nhìn y dựng trụ, vừa xem vừa ngáp.
"Ta nói ..."
Vạn Cốt Pháp Tướng đang chuyên tâm làm việc bị tiếng kêu đột ngột của Nguyễn Duệ Bạch dọa đến mức các khớp ngón tay run lên, suýt chút nữa làm đổ cây trụ vừa dựng thẳng. May mắn là y nhanh tay lẹ mắt giữ vững được, các khớp ngón tay đan xen vào nhau, vững vàng bảo vệ cây trụ đang lung lay sắp đổ.
Mặc dù chỉ có một đôi mắt xương rỗng tuếch, nhưng lúc này cũng như tràn đầy vẻ lo lắng sợ hãi.
[Sư, sư phụ...]
Bạch Nhược Cốc sau khi hóa thành Vạn Cốt Pháp Tướng không có dây thanh quản, tuy có thể dựa vào linh lực phát ra tiếng gào thét chói tai như tiếng quỷ khóc để trấn nhϊếp đối phương, nhưng lại không thể nói chuyện bình thường. Trên thế gian này, chỉ có người tạo ra Vạn Cốt Pháp Tướng mới có thể giao tiếp không rào cản với y, những người khác đều không thể nghe thấy.
"Tuy nói đúng là do con phá hủy, nhưng cũng không cần nghiêm túc đến thế chứ, nhiều đình đài lầu các như vậy mà dựa vào bộ xương khô khổng lồ như con để sửa chữa thì đến bao giờ mới xong!"
Đứa đồ đệ ngốc này vì muốn được ở lại, đã chủ động nói sẽ sửa chữa tất cả các kiến trúc mà mình đã phá hoại.
Ba ngày rồi, Vạn Cốt Pháp Tướng thực sự giống như một chiếc cần cẩu khổng lồ không quản nhọc nhằn mà cắm đầu làm việc, không biết nên nói gì về y nữa.
[Không sao cả, chỉ cần được ở bên sư phụ, người muốn con làm gì cũng được.]
Nghe vậy Nguyễn Duệ Bạch liếc nhìn hai huynh đệ họ Giải ở đằng xa, một người ngồi một người đứng, đang làm nhiệm vụ giám công.