Chương 20

Diệp Đường chỉ cảm thấy dái tai mình như bị mèo con tinh nghịch cắn yêu một cái!

Ngay sau đó, dưới đài lại vang lên một trận kinh ngạc liên tiếp!

Nguyễn Duệ Bạch lại giả vờ làm bộ quyến rũ nói: “Những người này thật là đáng ghét, chi bằng tiểu thúc và ta về phòng chơi cái mới?”

Mọi người lại một trận kinh hô nữa!

Tên ma đầu này lại dám giữa thanh thiên bạch nhật, ban ngày ban mặt tuyên cái gì đó…

Trời đất sáng trong, giữa ban ngày ban mặt, còn có chút đạo đức tối thiểu nào không?

[Hệ thống: Ký, ký chủ, đừng chơi quá trớn đó…]

Nguyễn Duệ Bạch tự tin nói: Yên tâm đi, tên Diệp Đường này ta còn không hiểu sao? Hắn ta trước mặt người khác vẫn luôn giữ khuôn phép, tuân thủ thanh quy, tự cho mình thanh cao, cấm dục tự kiềm chế đến mức không thể nào hơn được!

Dù có cho hắn tám trăm cái gan cũng tuyệt đối không dám giữa chốn đông người làm bất kỳ hành động vượt quá giới hạn nào với ta…

Giây tiếp theo, hắn đã bị trói tay trói chân ném lên một chiếc giường có chút quen mắt!

Diệp Đường kéo kéo cổ áo mình, tuấn mỹ đến nỗi tựa thiên thần giáng thế, rực rỡ chói mắt, hắn nghiêm trang hỏi: “Được thôi, vậy tẩu tẩu muốn chơi cái gì?”

Nguyễn Duệ Bạch: ?

Không phải, chờ một chút, chết tiệt, cái quái gì sai ở đây vậy?

Tên khốn này sao lại không đi theo lối mòn chút nào!!

[Hệ thống: Oa ôi, ký chủ ngươi đây là muốn chơi lửa tự thiêu rồi nha.]

[Tác giả có lời muốn nói]

[Tiểu kịch trường ...]

Nguyễn Duệ Bạch nửa đêm ngồi bật dậy: Không phải chứ, hắn ta có bệnh à?

---

Tại sao phải trói ta lại, còn dùng cả tiên khí Xích Giáng?

Xích Giáng thuộc tiên khí dạng dải lụa, là tiên khí hiếm có trên đời mang thuộc tính trị liệu, cũng là bản mệnh tiên khí của Diệp Đường. Nhưng kể từ khi Diệp Đường có thần khí Ảnh Nguyệt, cơ bản là chưa từng thấy hắn động đến Xích Giáng.

Hơn nữa, cái thứ Xích Giáng này, nói sao nhỉ, bình thường không dùng đến thì sẽ quấn trên cánh tay chủ nhân, rõ ràng là hệ trị liệu, nhưng lại gợi cảm vô cùng, phần cuối còn nở ra những đóa Xích Giáng hoa ánh tím u huyền, độ dày mỏng dài ngắn đều do chủ nhân tùy ý định đoạt, quả thực cứ như, cứ như quái vật xúc tu vậy!

Quan trọng là Nguyễn Duệ Bạch hiện giờ không bệnh không tai ương, cái thứ sống động mơn mởn này quấn trên người hắn, quả thực cứ như bị một con rắn dục quấn chặt và thống trị vậy…

Vậy tên khốn Diệp Đường này có sở thích đặc biệt gì sao?

[Hệ thống: Không biết, nhưng có lẽ trước đây ngươi cứ nằm bất động suốt hai trăm năm mươi năm, giờ đột nhiên có thể cử động, khiến Tiên Tôn… ôi không, trong khoảng thời gian ngươi nằm như xác chết, người đã trở thành Thiên Tôn rồi, vậy nên ý là, việc ngươi đột nhiên cử động, khiến Thiên Tôn có chút không quen?]

Xì!

Ta thấy hắn thích nghi rất nhanh gọn đấy chứ!

Người không thích nghi được là ta đó!!

Thấy tình huống hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của mình, Nguyễn Duệ Bạch dùng đôi tay bị trói chắn giữa hai người nói: “Tên họ Diệp… ừm, không, Dao Quang Tiên… Dao Quang Thiên Tôn! Có một chuyện ta muốn nói rõ ràng với ngươi!”

“Ngươi và ta đã chính thức kết khế thành hôn, lại có thực tế vợ chồng, cách xưng hô không cần phải xa lạ đến vậy.” Diệp Đường vẫn tao nhã ngồi bên cạnh Nguyễn Duệ Bạch, ngón tay nhẹ nhàng nâng một lọn tóc của Nguyễn Duệ Bạch đang xõa trên giường, cẩn thận vuốt thẳng rồi đặt xuống, không để thân thể đang vặn vẹo của người kia đè lên.