Chương 15

Vu khống trắng trợn!!

Nguyễn Duệ Bạch đã chửi rủa một lượt trong đầu, khóe miệng khẽ giật giật, muốn vươn ngón tay nào đó ra để biểu thị điều gì đó, nhưng y đã nhịn xuống.

Không đánh lại, bây giờ căn bản không đánh lại được.

Nhịn một lúc A Di Đà Phật, lùi một bước Hallelujah.

Đợi sau này linh lực của ta khôi phục…

"Thiên Tôn, hắn chính là Đại Ma đầu thống lĩnh Huyền Qua Tam Sát, là kẻ tội ác tày trời mà vạn pháp chư tiên đều khinh bỉ, ai nấy đều muốn diệt trừ cho sướиɠ tai! Năm đó sau khi ma hóa, tóc bạc mắt đỏ, vạn trượng cốt vương làm bộ hạ, chỉ cần nhấc tay là chúng sinh lầm than, vì ba món đại sát khí còn luyện tế biết bao linh hồn tiên thần linh khí… Ngài, ngài sao có thể ở cùng hắn chứ?"

"Phải đó, Thiên Tôn, hơn nữa năm đó hắn còn gây họa cho nhân gian, lại còn, còn che giấu thân phận trở thành sủng phi của Tiêu Đế phụ hoàng ngài… Sau khi Tiêu Đế giá băng, hắn lại không biết liêm sỉ mà quyến rũ Hoàng huynh của ngài trong đại điển tang lễ, dân gian còn đồn đại hắn có vô số tư tình không rõ ràng. Loại tiện nhân chó chạy cáo da^ʍ ô uế không chịu nổi này, dù có dung nhan tuyệt thế cũng không xứng trở thành phu nhân của Thiên Tôn ngài đâu!"

"Chính xác! Chúng ta tuyệt đối sẽ không tôn Ma đầu này làm hậu chủ!"

"Tuyệt đối đừng đi vào vết xe đổ của phụ hoàng và Hoàng huynh ngài nữa!"

"Thiên Tôn, năm đó Ma đầu này bị ngài tru sát dưới thần khí Ảnh Nguyệt, mọi người đều cho rằng ngài mang thi thể hắn về là để phong ấn linh hồn, ngăn chặn hắn quay lại hoành hành. Nhưng bây giờ ngài lại phô trương rầm rộ, dùng Hoàn Vũ Thịnh Yến đón hắn vào cửa, còn để hắn sống lại lần nữa? Ngài thân là Chí Tôn của Lãm Tước Thiên, vinh hoa cực thịnh, quyền uy hiển hách, lại xem thường thiên lý công nghĩa như vậy, làm sao có thể ăn nói với vạn tiên tu Lãm Tước Thiên chúng ta đây?"

Mọi người ngươi một lời ta một câu, đều biểu hiện vô cùng hào hùng nhiệt huyết, như thể giây tiếp theo sẽ vì đại nghĩa mà tan xương nát thịt vậy.

Nghe những lời này, Nguyễn Duệ Bạch cảm thấy mình như lại đặt mình vào khoảnh khắc bị vạn pháp chư tiên đàn hặc thảo phạt trong trận chiến Mạt Pháp năm xưa.

Không ngờ đã qua lâu như vậy, mà những tên này nói chuyện vẫn chẳng có gì mới mẻ.

Vô vị, thật sự vô vị.

Tuy nhiên y bây giờ lại không vội vàng muốn rời khỏi người Diệp Đường nữa, ngược lại còn khoác lấy cổ hắn, một ngón tay nhẹ nhàng lướt qua lướt lại trên cổ Diệp Đường.

Diệp Đường im lặng.

Nguyễn Duệ Bạch không nghĩ Diệp Đường sẽ nói gì đó cho mình, xét cho cùng hai người vốn là tử địch. Nói về lý do Diệp Đường lại kết khế với y, y nghĩ đi nghĩ lại chỉ có thể đi đến một kết luận: tên này muốn sỉ nhục người ta chứ gì!

Y ở Diệp gia cũng xem như ba lần vào ba lần ra rồi. Đường đường là Ma Tôn Cổ Phồn Cửu Vực, lại không biết liêm sỉ, hoang đường đến cực điểm gả vào Diệp gia ba lần, quan trọng là còn không gả cùng một người…

Điều này còn chưa đủ sỉ nhục người sao?

Chậc chậc, bây giờ chẳng phải là đang tạo điều kiện để y bị mọi người chế giễu đó sao?

Lát nữa lại diễn thêm một màn tại chỗ giải khế ... y thật sự sẽ trở thành kẻ làm trò cười số một tam giới, một trò cười lớn rồi!

Đồ Diệp Đường rác rưởi, khinh bỉ!

Chốc lát sau.

Dao Quang Thiên Tôn, người vốn luôn tao nhã điềm đạm, biết tiến biết lùi, bỗng nhiên khắc sâu sát khí trong ngữ điệu: