Ma Tôn Nguyễn Duệ Bạch, kiếp này đã ba lần khoác lên mình hỉ phục.
Lần đầu tiên, chàng mặc bộ lễ phục màu đen thêu vàng lộng lẫy, kết hôn cùng Tiêu Đế - vị quân vương được muôn dân Huyền Ổ vương triều hết mực kính yêu. Chàng trở thành Nam Phi đầu tiên kể từ khi khai quốc, một mình độc chiếm ân sủng nơi hậu cung.
Lần thứ hai là trong đại tang của Tiêu Đế. Giữa lúc triều thần ai nấy đều mặc tang phục trắng toát, chỉ riêng chàng trùm mạng sa đen, khoác lên người bộ hắc bào thêu hoa văn chìm diễm lệ. Dung mạo tựa tiên, nghiêng nước nghiêng thành, khiến chúng sinh phải si mê, điên đảo.
Khi chàng khoan thai bước vào đại điện, quần thần sững sờ, rồi quay đi xì xào bàn tán. Rằng chàng về cung chưa đầy một năm, Tiêu Đế đã đột ngột băng hà, quả thực là yêu nghiệt mang tai ương giáng thế. Vẻ đẹp tuyệt trần đến vậy, há chẳng phải nên tuẫn táng theo Tiên Đế sao!
Thế nhưng, chẳng đợi quần thần kịp hành động, Thái tử Diệp Lăng đã từ nơi biên ải xa xôi, người đẫm sương gió trở về. Hắn xông thẳng vào điện, thô bạo đẩy chàng ngã xuống linh cữu của Tiêu Đế. Bất chấp ánh mắt kinh hoàng của vạn người, hắn tuyên bố trước bá quan văn võ: Nguyễn Duệ Bạch sẽ là Nam Hậu duy nhất của đời hắn.
Xương cốt Tiên Đế còn chưa lạnh, Thái tử đã ngang nhiên cướp đoạt nam phi của phụ hoàng ngay tại linh đường. Hành động này dẫu đại nghịch bất đạo, trái với luân thường, nhưng trước sự tàn bạo khét tiếng của Diệp Lăng, quần thần chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt, chẳng dám hé nửa lời. Rốt cuộc, mọi tội danh đều trút hết lên đầu Nguyễn Duệ Bạch: dùng yêu thuật mê hoặc quân vương, là yêu nghiệt họa quốc, là mầm tai ương mang điềm gở.
Nào ngờ chẳng bao lâu sau, vị Tân Đế Diệp Lăng nổi tiếng quyết đoán, thủ đoạn tàn độc cũng bặt vô âm tín, sống chết chẳng hay.
Ở thế gian này, bậc Nhân Hoàng là kẻ mang Thiên Mệnh, hưởng Thiên Thọ, tuổi thọ có thể kéo dài vạn năm. Vậy mà hai đời Đế vương nối tiếp nhau, sau khi thành hôn với Nguyễn Duệ Bạch đều lần lượt bỏ mạng. Trong phút chốc, chàng mang danh mỹ nhân khắc phu đệ nhất thiên hạ.
Thường tình ở đời, trước cửa kẻ góa bụa vốn lắm lời ong tiếng ve.
Từ ngày Nguyễn Duệ Bạch rời hoàng cung, dân gian bắt đầu rỉ tai nhau rằng chàng là mỹ nhân lòng lang dạ sói, ai chạm vào ắt phải mất mạng. Về sau, chẳng rõ kẻ nào khởi xướng, lại dấy lên những lời đồn thổi hoang đường về một đêm phong tình, một lần hoan lạc cùng chàng. Với kẻ góa chồng đầy yêu mị ấy, chuyện phòng the được thêu dệt sống động như thật, mà kẻ nào cũng khăng khăng rằng chính mình đã được chàng liếc mắt đưa tình, buông lời mời gọi...