“Khi họ ra trận, thành phố trở nên vắng vẻ, còn họ bị buộc phải cởi bỏ váy, chịu đựng những ánh mắt chế giễu mà khoác lên mình quần tây, mang theo công cụ sản xuất bước vào những cỗ máy khổng lồ.”
... "Cô ấy gϊếŧ ẩn mình"
Chuyện đoàn làm phim "Cô ấy gϊếŧ" từ trên xuống dưới toàn là nữ đã từng gây xôn xao trên bảng xếp hạng tìm kiếm nóng.
Vì vậy, người điều phối sản xuất để tránh gây ra khủng hoảng dư luận trong giai đoạn quảng bá, tránh để các nhà phê bình truyền thông hoặc các tài khoản marketing cực đoan nắm được sơ hở, đã kiểm soát nghiêm ngặt mọi giới tính trong phòng họp.
Trong phòng họp chỉ có ông bảo vệ thay bình nước là nam giới.
Ông cụ thay bình nước vội vàng cuống quýt.
Vì trợ lý sản xuất từng nói với ông ấy: “Văn phòng này không cần đàn ông, nhưng vì ông cần công việc này, lại không phải loại quá lòe loẹt, nên lãnh đạo đặc cách cho ông ở lại. Nhưng ông phải thay nước thật nhanh, bất kể ông bao nhiêu tuổi, quy định nơi làm việc là quy định nơi làm việc, không tính là kỳ thị.”
Ông cụ run rẩy thay nước xong, chạy đến trước mặt Tần Lạc nói:
“Biên kịch Tần, ngoài cửa có một người đàn ông tìm cô, họ chặn lại không cho vào, bảo cô ra ngoài nói chuyện.”
Tần Lạc ngước mắt nhìn qua khe cửa, người đàn ông đó đang vẫy tay về phía mình.
Đó là tình nguyện viên của trung tâm cứu trợ mới đến ba tháng, hiện tại anh ta đang phụ trách các việc của trung tâm.
Cô từng gặp vài lần, gần đây quá bận nên quên mất tên anh ta là gì.
“Chị Tần.” Tần Lạc còn chưa bước ra khỏi cửa, anh ta đã nhiệt tình gọi một tiếng.
“À… Tiểu…”
Tần Lạc đi từ phòng họp ra hành lang mười mấy mét, vẫn không nhớ ra tên người ta. Quan trọng là đối phương cũng không còn trẻ, trông chừng cũng phải hơn 30.
Cô ấy ngượng ngùng lấy một chồng tài liệu từ trong túi xách ra, bỏ qua xưng hô trực tiếp nói:
“Đây là tài liệu học tập mà chuyên gia tư vấn của trung tâm cứu trợ tuần sau đưa cho tôi, cậu cứ sao chép theo số lượng người đến. Còn đây là tài liệu của câu lạc bộ đọc sách, lần này câu lạc bộ đọc sách được sắp xếp ở tòa B, công viên 542, chị Giai có biết không?”
“Biết ạ.”
“Buổi đọc sách kỳ này cũng là để ghi hình chương trình, các nền tảng podcast, video dài và ngắn cũng sẽ đồng bộ phát sóng. Tôi đã liên hệ với phòng truyền thông mới rồi, đến lúc cậu bố trí địa điểm thì cứ làm theo yêu cầu của họ.”
Anh ta nhận lấy chồng tài liệu nhét vào túi đeo chéo, nghiêm túc giới thiệu bản thân: “Chị Tần, đây là lần thứ ba rồi, em tên Triển Lạc.”
Tần Lạc cười gượng: “Lần này tôi nhớ rồi.”
Hôm đó là một ngày hè oi ả, cái nóng bức rát xộc thẳng vào mũi, cổ họng nóng đến ngứa rát.
Triển Lạc mặc chiếc áo phông thể thao cộc tay, khi đợi Tần Lạc thì anh ta nóng đến mồ hôi đầm đìa, giờ đối mặt với cô lại càng đỏ bừng mặt vì ngượng.
Khóe môi anh ta khẽ nhếch lên: “Chị Tần không đeo kính thật sự rất đẹp.”
Đúng vậy, hôm nay đại biên kịch Tần không đeo chiếc kính không gọng LOTOS của cô ấy.
Cô ấy đặc biệt đeo kính áp tròng, trang điểm nhẹ nhàng tinh tế, phối đồ công sở được thiết kế riêng... khiến người nhìn vừa cảm thấy chặt chẽ lại vừa thoải mái.... "Chặt chẽ" ý là hôm nay bất cứ ai nhìn thấy bộ trang phục này của cô ấy cũng không dám làm bậy/vô lễ với cô ấy: “thoải mái" ý là dù trông có vẻ đáng sợ nhưng vẫn giữ được một chút dịu dàng và thiện lương.