Bị kẹp trong vòng tay Lưu Giai, Thẩm Nhất Dật vẻ mặt gượng gạo, đối diện với Tần Lạc vừa đẩy cửa bước vào, ánh mắt càng thêm bối rối, tóc cũng bị làm cho rối bù…
“Thẩm Nhất Dật!!! Lâu rồi không gặp.” Lưu Giai sau khi xã giao nhiệt tình liền lùi một bước, sau đó với vẻ mặt khó hiểu hỏi: “Cậu… sao cậu lại ở đây?”
Vừa hỏi xong, Lưu Giai cũng không cho Thẩm Nhất Dật cơ hội trả lời, quay đầu nhìn về phía Tần Lạc, vừa nháy mắt ra hiệu vừa phấn khích nói: “Tôi này! Tần Lạc! Cậu mau nhìn xem đây là ai! Là Thẩm Nhất Dật đó!!”
Cô ấy đang cố gắng diễn: rằng bản thân chưa bao giờ nghĩ rằng có thể gặp lại học bá từng tỏ thái độ khó chịu với cô ở trường cấp ba trong hoàn cảnh ngày hôm nay, mặc dù chuyện cô ấy và Tần Lạc hợp tác mở công ty đã ai cũng biết, nhưng trong hai tuần qua cô ấy chưa từng nghe Tần Lạc nhắc đến tên cô ấy. Cô ấy cố gắng hết sức để thể hiện cho Thẩm Nhất Dật thấy sự thờ ơ trả đũa của Tần Lạc dành cho cô.
Tần Lạc không muốn đùa giỡn với Thẩm Nhất Dật, nhưng cũng không muốn làm Lưu Giai khó xử, chỉ đành bình tĩnh giải thích hộ: “Chúng tôi đã gặp nhau vào ngày đọc kịch bản đầu tiên, cô ấy đến đoàn làm phim để đào tạo diễn viên.”
“Cái gì? Cậu… các cậu đã gặp mặt rồi sao?”
Kỹ năng diễn xuất của Lưu Giai đã được mài dũa đến mức chân thật trong những năm tháng xã giao, cô ấy luôn có thể lừa những lão đàn ông tự luyến xoay vòng, thuộc loại vừa tung hô vừa có thể mắng chửi người khác.
Tần Lạc đi đến bên cạnh Lưu Giai, vươn tay véo nhẹ vào cánh tay cô ấy, ngầm nhắc nhở đừng quá đáng.
Lưu Giai dùng vai đẩy Tần Lạc đang lại gần ra: “Tần Lạc cậu sao thế? Sao còn giấu diếm không nói cho tôi biết… Hai người…”
Cô ấy giơ một tay chỉ về phía Tần Lạc, sau đó lại giơ một tay khác chỉ về phía Thẩm Nhất Dật, hai đầu ngón tay chạm vào nhau, thậm chí cô ấy còn cố tình làm chậm lại để Thẩm pháp y nhìn rõ.
Đợi đến khi các đầu ngón tay chạm vào nhau, Lưu Giai kinh ngạc nói: “Chẳng lẽ chuyện cũ lại tái diễn rồi sao?”
Bốn chữ "chuyện cũ tái diễn" được Lưu Giai nói lớn, như một phép thử, ở cái tuổi mà ai cũng hiểu, ẩn chứa dã tâm khó nói.
Tần Lạc thuận thế nhìn về phía Thẩm Nhất Dật, muốn tìm thấy chút sơ hở nào đó trong biểu cảm của đối phương, hy vọng có thể có được bất ngờ.
Nhưng Thẩm Nhất Dật lại cười, dùng lời nói đùa thoải mái hóa giải: “Tạm thời thì chưa, nếu có thì tôi sẽ nói với cậu.”
Tạm thời, là một lựa chọn có thể chờ đợi.
Lưu Giai nghe ra ẩn ý trong lời nói của Thẩm Nhất Dật, cười xua tay: “Không cần đâu, Tần đại biên kịch nhà chúng tôi giờ không theo cảm xúc, cô ấy chỉ theo adrenaline, sự mới mẻ tạm thời cũng là thừa thãi đối với cô ấy rồi.”
Ánh mắt Thẩm Nhất Dật từ Lưu Giai chuyển sang Tần Lạc, chỉ quan sát chứ không trả lời.
Tần Lạc lảng tránh ánh mắt, vỗ vai Lưu Giai: “Cậu không phải đi tìm Tổng giám đốc Lý để bàn chuyện chuyển khoản sao? Chín giờ hơn rồi đó.”
“Đấy, gặp bạn học cũ vui quá nên quên cả chuyện chính.”
Lưu Giai vỗ vỗ trán, sau đó lấy từ trong túi ra một tấm danh thϊếp đưa qua: “Nhất Dật, tôi và Tần Lạc hợp tác mở một công ty, địa chỉ ở trên đó. Mọi người đều ở Thượng Hải, nếu cậu có thời gian thì đến tìm chúng tôi chơi nhé! Hôm nay tôi đi trước đây, hôm khác hẹn lại.”