Chương 50

Tần Lạc luôn cảm thấy phong cách tổng thể của nhân viên công ty đều hơi "hâm hâm", nguyên nhân không thể tách rời khỏi bà chủ Lưu Giai.

“Sao vậy? Hôm nay gặp Thẩm Nhất Dật khiến cậu sáng sớm đã phấn khích đến vậy…”

“Thì gặp bạn học cũ thì chẳng phải phấn khích sao.”

Tần Lạc lại nhìn Lưu Giai hai lần.

Hôm nay Lưu Giai đeo đôi khuyên tai tinh xảo, thậm chí còn kẻ mắt.

Tần Lạc nhớ Lưu Giai từng nói với mình rằng, khi đi uống rượu xã giao nhất định phải trang điểm mắt, như vậy khi nhìn chằm chằm vào người khác sẽ tự động có sức xuyên thấu.

“Cậu đừng làm cô ấy sợ, hai tuần rồi chúng tôi chưa nói chuyện với nhau.” Tần Lạc không yên tâm, cô vươn tay kéo ống hút cà phê ra khỏi miệng Lưu Giai: “Nghe rõ chưa?”

“Tôi làm cô ấy sợ sao?”

Lưu Giai hai tay nắm chặt vô lăng, lại đạp ga thêm một cái. Để át đi tiếng ống xả, cô tăng âm lượng: “Thời cấp ba tôi đã bị cô ấy dọa bao nhiêu lần? Khi cậu vì người ta mà rơi nước mắt, tôi đã thay cô ấy dỗ dành cậu bao nhiêu lần? Hai đứa cậu chia tay, cô ấy đã lạnh lùng đá tôi ra bao nhiêu lần?”

“Chúng ta đừng nói chuyện trước đây nữa được không?” Tần Lạc ngắt lời cô.

“Được, chúng ta không nói chuyện trước đây, chỉ nói chuyện bây giờ.” Lưu Giai mắt dán vào phía trước, tay lại vung vẩy về phía Tần Lạc: “Cô ấy chủ động mời cậu ăn cơm, cậu nói hai người trò chuyện rất vui vẻ, BÙM!!!! Rồi lại bặt vô âm tín, biến mất, bốc hơi.”

Tần Lạc bị Lưu Giai và chiếc xe của cô ấy làm cho đau đầu, vươn tay gạt cánh tay đang vung vẩy trước mặt: “Tôi cũng có nhắn tin cho cô ấy đâu.”

“Cậu sai rồi.” Lưu Giai giơ ngón trỏ vẫy vẫy sang hai bên: “Không giống nhau.”

Tần Lạc quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ: “Không giống ở chỗ nào?”

“Hai người không còn là mười bảy, mười tám tuổi nữa rồi, cái trò giữ kẽ, điềm đạm này phiền phức lắm. Hơn nữa, con người là động vật thị giác, ánh mắt đầu tiên mà có cảm giác thì có che cũng không giấu được.”

“Ồ.” L*иg ngực Tần Lạc nóng rực, cô dứt khoát nói thẳng: “Ý cậu là cô ấy ăn cơm với tôi một bữa rồi thấy tôi chẳng có gì thú vị đúng không?”

“Cái kiểu người ít nói như cô ấy có cảm giác gì với cậu, tôi không đoán mò.” Lưu Giai cuối cùng cũng lái xe lên đường cao tốc trên cao, sau khi hòa vào dòng xe cộ, cô mạnh mẽ đạp ga một cái: “Cậu phải thay đổi chiến lược thôi.”

Cảm giác dính lưng ghế lập tức ập đến.

“Điều quan trọng nhất khi tán tỉnh là gì?” Lưu Giai, cùng với tiếng gầm rú, cảm xúc càng lúc càng phấn khích. Cô vươn tay véo cằm bạn thân: “Là sự căng thẳng.”

Là kéo còi báo động trong điện thờ, đốt lửa bên ngoài bảo tàng, chỉ số phá hoại tăng vọt. Xâm nhập, không phải để ai đó thành chim sợ cành cong, mà là để người ta nếm trải mật ngọt trong trò chơi. Động vật khi động dục chỉ biết giao phối, còn con người lại nảy sinh thêm những ý nghĩ khác...đứng ngồi không yên.

---

“Tôi không muốn làm mấy trò đó với cô ấy.”

“Trò gì?”

Lưu Giai nhìn vẻ mặt bí xị của Tần Lạc trong gương chiếu hậu, cười hỏi lại: “Đến tuổi này rồi thì phải thử mấy trò người lớn một chút chứ, tôi thấy cậu mấy năm nay cứ dây dưa mãi chẳng đi đến đâu, phí hoài cả tốc độ gõ bàn phím của cậu.”

“…”

“Tôi ghét nhất cái kiểu cậu cứ soi mói đủ mọi khía cạnh cuộc đời như vậy.” Lưu Giai tháo kính râm trên đầu xuống, đưa cho Tần Lạc: “Miệng thì nói phải tôn trọng người ta, giữ khoảng cách, nhưng trong lòng thì sốt ruột chết đi được. Tôi làm bạn với cậu hai mươi năm rồi, cậu vừa động đậy là tôi biết cậu định làm gì rồi!”