Chương 5

Khi viết được một nửa cuốn sách này, vừa đúng dịp kỷ niệm mười năm ngày mất của cha tôi.

Hôm đó tôi và mẹ đi viếng mộ, đột nhiên nhớ lại mấy câu bà từng nói với tôi hồi nhỏ.

“Nếu không phải vì con, đôi khi mẹ thật sự muốn đâm chết ông ta, cứ thế mà cùng ông ta chết đi.” Bà ấy nói xong câu này thường lại thêm một câu: “Nếu không sinh ra con thì tốt biết mấy.”

Hai câu này thực ra có ý nghĩa tương đồng với câu “Cả đời này mẹ sống vì con.”

Vì trong người tôi chảy dòng máu của cha, nên vào khoảnh khắc bà ấy căm hận ông ấy, tôi đáng lẽ cũng nên cùng ông ấy tan biến. Bà ấy muốn gϊếŧ chúng tôi, đó là một khao khát hiểm độc đã không thành. Đó là mục tiêu mà bà ấy chịu đựng nửa đời nhưng cuối cùng không thực hiện được, hoặc cũng có thể đó chỉ là con người khác trỗi dậy trong cơn thịnh nộ, khi bà ấy đã ở tận cùng tuyệt vọng.

Nhưng cha không chết vì bị bà ấy gϊếŧ, mà chết vì bệnh tật.

Khi cha qua đời, tôi thấy những giọt nước mắt mẹ rơi bên giường bệnh. Nước mắt chân thành, nhưng đồng thời cũng là một sự áp đặt đầy choáng ngợp.

Như thể một vòng lặp trớ trêu, cái chết của ông đã xen vào, tước đi của bà cơ hội để đối mặt với những uất hận khổng lồ trong lòng. Sự tàn phá mà gần bốn mươi năm hôn nhân mang lại đã khiến bà ấy dần thích nghi với vai trò người hy sinh. Khoảnh khắc tôi lau nước mắt cho mẹ bên giường bệnh, tôi bỗng nhiên vô cùng tò mò, liệu cái chết của cha có giải thoát được bà ấy, người đã bị hủy hoại? Liệu nửa đời còn lại sau khi được "giải cứu" của bà ấy có tiếp tục mục ruỗng? Liệu ước muốn gϊếŧ ông ấy năm xưa của bà ấy có dừng lại ở thời điểm này hay không?

Tôi mang theo suy nghĩ này, hoàn thành nốt nửa cuốn sách còn lại.

Trở thành kẻ gây án trước hết là nạn nhân. Một góc nhìn kể chuyện khi thông tin chưa đầy đủ như vậy liệu có bị gán cho tội danh "bao biện cho tội ác" hay không, hiện tại tôi cũng không chắc. Đây là lần đầu tiên tôi thử sức với thể loại trinh thám, dùng lối kể chuyện nửa hư cấu, nửa hiện thực để viết về ý định sát hại tàn bạo của ba người phụ nữ. Đây cũng là lần đầu tiên tôi sáng tác bằng lối kể chuyện khách quan như một thước phim, không kèm theo phán xét. Vì vậy, tôi chỉ có thể dốc sức bước vào cuộc đời họ, trở thành đôi mắt của họ, mở to để nhìn rõ toàn bộ sự việc khi nó diễn ra, tìm hiểu xem điều gì đã mất đi bên trong họ, trước khi họ tự cho mình quyền định đoạt sự sống của người khác.

...

Tần Lạc.