“Hiện trường án mạng thứ nhất có bốn vết máu: 07 là vết máu nhỏ giọt quanh bồn cầu, 08 là vết máu do va đập trên tường, 09 là vết máu văng tung tóe trên tường bên, và 10 là vết máu chảy thành dòng, 11 là nước máu loãng quanh cống thoát nước.”
“Cơ bản xác định nghi phạm đã nói chuyện với nạn nhân tại ghế sofa trước, sau đó xảy ra ẩu đả, dùng vật gây thương tích đánh vào đầu. Ban đầu nghi ngờ nạn nhân hoảng loạn đã vớ lấy gạt tàn thuốc trên bàn trà để tự vệ, nhưng nghi phạm đã giật lấy gạt tàn, sau đó kéo nạn nhân vào nhà vệ sinh của phòng ngủ lớn hướng nam để thực hiện hành vi phạm tội.”
“Vết máu 07 và 08 cho thấy nạn nhân ngồi trên bồn cầu, đầu lại bị va đập mạnh dẫn đến gãy xương sọ. Nguyên nhân tử vong cụ thể cần phải khám nghiệm tử thi để xác định, chúng tôi cũng đang phối hợp sắp xếp thời gian khám nghiệm.”
Thẩm Nhất Dật giơ tay, lập tức ngắt lời: “Gãy xương lõm thì khả năng tử vong tại chỗ thấp hơn. Chiều qua tôi đã xem lại ảnh khám nghiệm hiện trường hai lần. Nghi phạm chắc cũng có chút hoảng sợ, ban đầu đã dùng vòi sen xả sạch máu trên tay và máu trên đầu nạn nhân, vì phát hiện nạn nhân vẫn còn thở nên lại tắt vòi sen.”
Cô chỉ vào tấm hình 09 trên màn hình: “Vết máu văng ra do vung tay cho thấy tâm lý phạm tội của hắn đang ở trong trạng thái cực kỳ tiêu cực. Quá trình sợ hãi rất ngắn, cảm xúc bị tê liệt một cách bị động, sau đó lại thực hiện tổn thương lần hai, bế người lên giường rồi chém.”
Với tư cách là pháp y, Thẩm Nhất Dật phải sắp xếp manh mối cho hướng điều tra, phác họa động cơ gây án cũng là một phần công việc của cô.
Mức độ nghiêm trọng của hành vi cố ý gϊếŧ người của nghi phạm đóng vai trò rất quan trọng trong việc định tính vụ án, đồng thời cũng là yếu tố quyết định cho công việc tiếp theo của viện kiểm sát. Việc chém đứt đầu một nhát và chém người hai mươi nhát một cách sỉ nhục cũng có sự khác biệt trong phán quyết của tòa án.
Lâm Phổ Bình đứng bên cạnh Thẩm chủ nhiệm, im lặng lắng nghe cô nói.
“Chưa khám nghiệm tử thi nên nguyên nhân tử vong cụ thể chưa rõ, nhưng không ảnh hưởng đến tính chất nghiêm trọng của vụ án. Chúng tôi phát hiện phản ứng cận tử ở vết thương hở vùng đùi sau, hõm cổ và vùng trên xương bả vai cũng có phản ứng viêm nhiễm, có nghĩa là nạn nhân vẫn còn sống khi bị bế lên giường, chỉ là ý thức không rõ ràng.”
Tất cả mọi người trong buổi họp đều im lặng, đặc biệt là Lý Tư Đình khoanh tay trước ngực. Anh đã chứng kiến rất nhiều vụ gϊếŧ người, biết rõ việc nạn nhân mất ý thức bị chém liên tiếp nhiều nhát dao có nghĩa là gì.
Anh trầm giọng nói: “Ý cô là nghi phạm thích cảm giác lóc thịt sống này đúng không?”
Thẩm Nhất Dật khoanh tay trước ngực, nhìn chằm chằm Lý Tư Đình, im lặng một lúc lâu.
Cuối cùng cô trả lời: “Tôi không biết.”
Lâm Phổ Bình thấy Thẩm chủ nhiệm thái độ nghiêm túc, chỉ nói không biết. Anh ta nghĩ đây là cơ hội để thể hiện bản thân, liền giơ tay ra hiệu với Lý Tư Đình.
Lý Tư Đình vẫn đang chìm đắm trong vụ án nghiêm trọng, nhíu mày bặm môi, đồng ý cho anh ta chen ngang.
“Nghi phạm và nạn nhân có lẽ đã tích tụ cảm xúc tiêu cực từ lâu. Phân tích từ rối loạn bốc đồng, chúng tôi cho rằng nghi phạm gần đây đã gặp phải những thất bại nghiêm trọng, sự giận dữ tích tụ, gần như là gϊếŧ người theo bản năng.”