Vừa rồi không lấy điện thoại ra thì không sao, giờ nhìn thấy điện thoại lại không nhịn được muốn mở WeChat, như thể bị ai đó mê hoặc.
Cô bấm vào WeChat, trên cùng luôn là tin nhắn bong bóng màu đỏ của bố.
Thẩm Nhất Dật lướt qua nhìn xuống, cô đang tìm tên Tần Lạc, tiếc là cô lướt mấy cái đều là tin nhắn từ các nhóm khoa, nhóm phá án, và nhóm gia đình.
Ảnh đại diện của Tần Lạc trống trơn, không có chấm đỏ nhỏ nào.
Cô vô thức bấm vào khung chat, một lần nữa xác nhận đối phương không gửi gì cho mình.
Tin nhắn cuối cùng dừng lại ở:
[Xe tôi đậu ngay trước cổng đội cảnh sát, đợi em tan làm.]
Thẩm Nhất Dật lại nhét điện thoại vào túi, vứt khăn giấy vào thùng rác. Cô không thể hiểu nổi vì sao Tần Lạc lại thay đổi nhiều đến vậy sau mười sáu năm.
Hồi cấp ba…
Hồi cấp ba, Tần Lạc về nhà ít nhất sẽ gọi điện cho cô, nói rằng mình đã về nhà an toàn, và hỏi cô lần tới khi nào có thời gian để hẹn đi chơi. Ngay cả khi cô từ chối lời mời, cô cũng có thể cảm nhận được sự thất vọng của Tần Lạc qua điện thoại.
Ừm, Tần Lạc thực sự đã thay đổi rồi.
Không phải là cảm giác ưu việt do địa vị xã hội nâng cao, cũng không phải là cảm giác xa cách do vẻ ngoài tự tin, khí chất thanh lịch mang lại. Ngược lại, cả người cô ấy trở nên mềm mại, không còn quá câu nệ hay truy cứu mọi chuyện, không còn bám chặt lấy mình như vậy nữa, mà giữa hai người đã xuất hiện một khoảng trống.
Thẩm Nhất Dật bước vào ký túc xá, tìm giường nằm xuống. Cô mơ màng buồn ngủ nhưng trong đầu lại liên tục hiện lên những hình ảnh đã qua, cô trở mình đặt báo thức, nheo mắt lại.
“Buồn ngủ à?”
Tần Lạc của quá khứ dường như đang nói chuyện với cô, lại như có người khác đang nói chuyện với cô: “Nếu buồn ngủ thì hay là cậu ngủ một lát đi.”
“Rất buồn ngủ, buồn ngủ đến mức có thể đột tử được rồi.”
Thẩm Nhất Dật cảm thấy mình đang nằm trên đùi ai đó, có người đang vuốt ve tai cô, đầu ngón tay lướt qua vành tai, nhẹ nhàng vỗ về lưng cô, như thể đang dỗ ngủ khiến người ta cảm thấy dễ chịu. Thế nhưng l*иg ngực lại cứ tê dại, đau nhói, nhưng nỗi đau lại dễ dàng bị sự thoải mái xoa dịu, tan chảy khắp cơ thể. Cô không kìm được đặt tay lên đùi người kia.
Trong mơ màng, Thẩm Nhất Dật nắm chặt góc gối, như thể đang ôm chặt eo người đó. Trước khi chìm sâu vào giấc ngủ, cô mơ hồ nói một câu: “Đừng trách em.”
---
Thẩm Nhất Dật dùng hai giờ ngủ để lấy lại chút tinh thần, ngồi giữa phòng họp đánh giá với vẻ mặt nặng nề.
Buổi họp này là để phân tích vụ án cố ý gϊếŧ người đột nhập xảy ra hai ngày trước, chính là vụ án mạng nạn nhân bị đâm hơn hai mươi nhát dao.
Vụ án này không hề khó đối với các kỹ thuật điều tra hình sự hiện nay, thế nên cô chống cằm, chủ yếu lắng nghe Lâm Phổ Bình phán đoán rồi cuối cùng cô sẽ bổ sung phân tích.
Trên màn hình lớn có bốn tấm hình: sơ đồ mặt cắt không gian hiện trường, sơ đồ vết máu phòng khách, hiện trường án mạng thứ nhất, và thi thể nạn nhân tại hiện trường.
Cô lơ đi hình ảnh, chỉ nhắm mắt lắng nghe.
“Vết máu ở phòng khách có sáu chỗ, lần lượt là vết máu do va chạm trên sofa và bàn trà, một khu vực không có vết máu rộng 12cmx10cm trên bàn trà, và bốn vết máu di chuyển. Vết máu di chuyển ban đầu được xác định là do vật gây thương tích di chuyển, hai dấu chân di chuyển, và cơ thể nạn nhân di chuyển.”