Chương 39

“Tốt nhất là liên hệ trước, thời gian làm việc của tôi rất không ổn định, không chắc lúc nào cũng rảnh.” Thẩm Nhất Dật lau sạch tay, kẹp khăn giấy ướt giữa các ngón tay, giọng điệu lại trở nên xa cách, khách sáo.

Câu trả lời không xa không gần, cách đối phó mơ hồ, đây chính là điềm báo của sự mập mờ, mười tám tuổi cô và Thẩm Nhất Dật đã từng trải qua những điều này.

Nào là hẹn đi nhà sách rồi bị cho leo cây, đi dạo công viên nửa chừng đột nhiên mất hút. Trái tim Tần Lạc bị ký ức hồi tưởng làm tê dại, l*иg ngực một trận khó chịu. Con người ấy mà, vừa biết mập mờ rất nguy hiểm, nhưng lại cam tâm tình nguyện lao đầu vào.

Tần Lạc gật đầu: “Được rồi, vậy tôi đi đây.”

“Trên đường chú ý an toàn.”

Tần Lạc vừa đi ba bước lại quay đầu nhìn lại, sau đó kéo cửa xe, ngồi vào. Cô nhìn qua cửa kính phía sau vào bóng lưng Thẩm Nhất Dật, cô ấy đang sải bước lớn đi về phía đám đông ở nhà tang lễ.

Người này chẳng chút lưu luyến nào, thậm chí còn không vẫy tay chào tạm biệt.

Tần Lạc bĩu môi, tìm trong ghế sau túi rác trên xe, ném bát kem đã ăn sạch của đối phương vào đó. Cô khẽ hừ một tiếng, khởi động xe rời đi.

Tiếng động cơ gầm rú của chiếc xe thể thao của Tần Lạc lướt qua đám đông. Lâm Phổ Bình nghe thấy tiếng động, ngẩng đầu lên, đúng lúc nhìn thấy Trưởng khoa Thẩm đang đi về phía họ.

Anh ghé vào tai đồng nghiệp phòng điều tra nói vài câu, sau đó lập tức thoát ra khỏi đám đông và chạy về phía Thẩm Nhất Dật.

Lâm Phổ Bình chặn bước chân của Trưởng khoa giữa đường, dùng thân hình cao 1m80 của mình che chắn cô kín mít.

Anh cúi người nói nhỏ: “Trưởng khoa Thẩm cứ vào phòng lạnh đợi chúng tôi nhé, chìa khóa tủ lạnh ở ngay cửa.”

“Cậu đến đây lâu thế rồi, không lẽ vẫn chưa rã đông thi thể à?” Thẩm Nhất Dật cau mày mệt mỏi, giọng điệu lạnh lùng: “Sao… họ lại không đồng ý mổ nữa à?”

Lâm Phổ Bình lắc đầu, rồi lại gật đầu, nhưng anh tự tin an ủi: “Không sao đâu, Trưởng khoa cứ vào trước đi, bên này để tôi xử lý.”

“Có chuyện gì thì nói thẳng ra.”

“Ừm… chỉ là những người nhà này muốn đổi người mổ.” Lâm Phổ Bình ngượng ngùng nói.

Thẩm Nhất Dật đột nhiên thấy đau lưng, vừa nãy ăn cơm với Tần Lạc còn chưa nhận ra, giờ nghe thấy tiếng ồn ào xung quanh, mùi công việc lập tức nồng nặc, cả người đều khó chịu theo.

Cô một tay giữ eo, lớn tiếng nói với đám người kia: “Hỏi họ xem muốn đổi ai đến mổ? Ai chịu tối muộn không ngủ mà đến nhà tang lễ mổ cho họ? Sao? Tôi đây cũng muốn lắm à?”

Khi nói những lời này, giọng cô rất lớn, không hề né tránh cảm xúc của người nhà.

Kiểu thái độ công việc này không được phép trong công tác cảnh sát, thậm chí chỉ cần đối phương có bằng chứng để khiếu nại, Thẩm Nhất Dật chắc chắn sẽ ôm rắc rối lớn. Nhưng không còn cách nào khác, cô đã quá chai sạn với tình huống này. Cô biết rằng nếu không dùng thái độ cứng rắn đối đầu với người nhà, dù Lâm Phổ Bình có cãi cọ với họ đến sáng mai cũng sẽ không có kết quả tốt đẹp.

“Trưởng khoa Thẩm…” Trợ lý Lâm không ngờ Trưởng khoa lại nóng tính đến vậy, đám đàn ông kia nói chuyện với anh còn khó khăn, đừng nói đến việc sẽ coi Trưởng khoa ra gì: “Cô cứ giao cho tôi đi mà.”

“Giao cho cậu cái gì?” Thẩm Nhất Dật trừng mắt nhìn anh ta: “Giao cho cậu đi thuyết phục họ à?”