Thẩm Nhất Dật kéo cửa xe ngồi vào, câu đầu tiên cô nói là: "Người vừa rồi là bạn cùng phòng thuê chung của tôi."
Ồ, là bạn cùng phòng. Tần Lạc thầm thở phào nhẹ nhõm, quay đầu lại dò hỏi nửa đùa nửa thật: "Tôi còn tưởng đó là bạn gái cô chứ."
"Cô ấy có bạn gái rồi." Thẩm Nhất Dật nhàn nhạt nói.
Tần Lạc lại cười: “Đúng là vậy, cô ấy có một gương mặt đúng kiểu sẽ có bạn gái."
Thẩm Nhất Dật không tiếp lời cô, mắt nhìn thẳng con đường phía trước: “Ra khỏi sở cảnh sát rẽ phải, rồi đi thẳng qua hai đèn giao thông sẽ có một bãi đậu xe, ở đó tiện đỗ xe, cũng gần chỗ ăn."
Tần Lạc không hiểu sao mình lại mất đi quyền chủ động, răm rắp nghe theo chỉ dẫn của cô ấy, đánh lái sang phải.
Trong xe yên tĩnh, mười sáu năm xa cách khiến hai người vẫn còn xa lạ.
Tại ngã tư đèn đỏ, đến lượt Tần Lạc chủ động mở lời: “Bây giờ cô vẫn ở lại Thượng Hải sao?"
"Ừm, còn cô?"
Tần Lạc suy nghĩ một lúc lâu, cuối cùng trả lời: "Tôi cũng vậy."
Đèn đỏ còn ba mươi giây, nhưng cuộc trò chuyện lại sắp dừng lại ở đây. Tần Lạc thấy buồn cười, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, chuyển chủ đề: "Cô còn liên lạc với Quách Thụy không?"
Thẩm Nhất Dật nghe thấy cái tên quen thuộc này, thân thể khẽ run lên, lắc đầu: “Từ khi cô ấy chuyển trường thì không còn liên lạc nữa."
Tần Lạc như đang bù đắp cho cô ấy cái kết của câu chuyện thất lạc thời học sinh: “Bây giờ cô ấy đã làm giáo viên."
"Thật sao? Cô ấy làm giáo viên ở đâu?" Tần Lạc nghe ra sự vui mừng trong giọng nói của cô ấy: “Ngay tại trường cấp ba cũ của chúng ta."
"Cô ấy về trường cấp ba Giang Phong rồi sao?" Thẩm Nhất Dật tăng âm lượng, sự mong chờ không thể kiềm chế hiện rõ. Cô ấy khẽ nghiêng người về phía Tần Lạc, vô thức hỏi dồn: “Cô ấy dạy môn gì?"
"Dạy môn Chính trị, làm chủ nhiệm lớp. Mấy hôm trước còn than thở với tôi rằng dạy lớp 12 áp lực quá lớn."
Thẩm Nhất Dật tỏ ra vô cùng hứng thú với chủ đề này: “Ừm, rồi sao nữa?"
Tần Lạc chuyển sang một tay lái vô lăng, khuỷu tay kia tựa vào cửa sổ đỡ lấy đầu, cố tình giả vờ không hiểu: “Rồi sao nữa là sao?"
"Cô ấy sống thế nào?"
Tần Lạc biết Thẩm Nhất Dật muốn nghe gì: “Lương không cao, sống một mình..."
Thẩm Nhất Dật im lặng, lặng lẽ nghe Tần Lạc kể.
"Lần trước cô ấy dẫn một nữ sinh trong lớp từ Phong Giang đến Thượng Hải tìm tôi, nói rằng cô bé bị tổn thương tâm lý cần tôi giúp đỡ, nhưng cô ấy đi lại vội vàng nên tôi cũng không hỏi rõ nguyên nhân. Sau này tôi hỏi giáo viên trong trung tâm, mới biết cô bé mà cô ấy đưa đến cũng gặp vấn đề tương tự như cô ấy ngày xưa.
Sau đó hai chúng tôi gọi điện thoại, cô ấy vô tình nhắc đến, nói rằng trẻ con bây giờ hư hơn thời chúng ta rất nhiều. Những cậu bé đó không chỉ nhét bαo ©αo sυ vào hộc bàn của nữ sinh, mà còn ngày ngày vẽ tranh bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ© vào sách giáo khoa của các bạn nữ. Cô ấy đã xử lý rất nhiều học sinh như vậy rồi."
Tần Lạc chậm rãi lái xe: “Mặc dù những chuyện này vẫn sẽ xảy ra, nhưng cô ấy nói chỉ cần nhìn thấy là có thể ngăn chặn được. Dù sao thì bây giờ cô ấy là giáo viên, dù là kiểu giáo viên mà cô ấy từng ghét nhất năm xưa, nhưng cô ấy không còn là giáo viên ngồi yên không quản, giáo viên giả vờ làm ngơ nữa."
Cô ấy cười, như thể nói cho những người của quá khứ nghe.