Chương 29

“Thêm trứng cái gì mà thêm trứng? Tôi thấy là kẹp cái trứng (từ lóng tục tĩu cho dươиɠ ѵậŧ) thì đúng hơn!”

Tần Lạc đưa tay ra hiệu cho Tiểu… cô lại không nhớ ra tên đối phương.

Cô lắp bắp rất lâu rồi nói: “Tiểu Triển, cậu bảo bác bảo vệ mở hết các cửa sổ thông gió trong cả tầng đi, với lại bảo bác ấy gọi thêm người, mang sách do nhà xuất bản gửi tặng đến phòng livestream. Sao tuần nào thứ Tư mang sách mà bác ấy cũng quên thế, mỗi việc chân tay này mà cũng không làm xong à?”

“Vâng ạ, chị Tần.” Triển Lạc nhận lệnh, lập tức quay người đi thực hiện.

“Này, đợi đã.”

Triển Lạc quay đầu lại.

“Nói với bọn họ, đừng có thấy công ty nhiều phụ nữ mà nghĩ nhà vệ sinh nam không cần dọn dẹp nhé, lúc nào cũng có mùi khó chịu.”

Triển Lạc cúi đầu: “Em thực sự thấy bẩn nên vừa dọn dẹp rồi ạ.”

Tần Lạc hài lòng vẫy tay: “Được, tuyên dương cậu, thưởng cho cậu bát bún ốc Liễu Châu có thêm trứng kia.”

Không biết là nhân viên ở bộ phận nào tinh mắt nhìn thấy bộ “không giống ai” của Tổng giám đốc Tần: “Chị Tần, tối nay chị có tham gia sự kiện gì ạ?”

Tần Lạc gật đầu, cô đúng là có sự kiện – sự kiện tìm kiếm tình yêu.

“Màu xám lông chuột này đẹp đấy, ánh đèn chiếu vào sẽ làm người trông rất trắng, đứng cạnh ngôi sao sẽ không còn ai nói chị da vàng nữa đâu.”

Tần Lạc lườm cô nhân viên bạo gan, sau đó gõ gõ bàn nói: “Mau bỏ bát bún ốc Liễu Châu xuống, vào phòng họp ngay, tôi đang vội.”

Lý nào đó vừa xem tài khoản phụ của sếp liền hỏi: “Sếp ơi, tối nay sếp đi hẹn hò phải không ạ, sao sếp còn làm tóc nữa?”

“Đúng vậy, không sai.”

Tần Lạc không chỉ thích thẳng thắn mà còn thích hành động quyết đoán, cô vội vàng vỗ tay liên hồi với nhóm nhân viên đang ăn măng chua: “Nhanh nhanh nhanh nhanh, đừng làm lỡ hẹn hò của tôi!!”

Thời gian eo hẹp, phần báo cáo định kỳ mà Lưu Giai thích nhất trực tiếp bị Tần Lạc cắt bỏ.

Cô và Lưu Giai một người lo đối nội một người lo đối ngoại, hôm nay cô đến chỉ để nghe các chủ đề podcast và chủ đề hội đọc sách offline. Các vấn đề của bộ phận khác đợi Lưu Giai về xử lý.

Nhưng lời mở đầu của buổi họp chủ đề cũng bị cô bỏ qua: “Đi thẳng vào vấn đề, 12345 cho tôi thấy.”

“Sự cân bằng giữa vai trò làm mẹ và phát triển sự nghiệp: sự thay đổi trong quan niệm tiêu dùng.” Bộ phận truyền thông tự do cầm đề tài kế hoạch bắt đầu báo cáo.

“Không được, tiếp theo.”

“Vai trò làm mẹ và quyền quyết định tiêu dùng trong các ngành nghề mới trong gia đình.”

Tần Lạc nhíu mày: “Quảng cáo của tập podcast này là nền tảng tiêu dùng à? Vậy sao các chủ đề của các cậu đều tập trung vào vai trò làm mẹ, nội dung chủ đề nghe rất chán.”

Cô bấm cây bút bi trên bàn, suy nghĩ rất lâu: “Khi chính sách một con đã thúc đẩy nhận thức về nữ quyền nhanh gấp 8 lần, tôi và mẹ tôi…”

Tần Lạc nhìn nhân viên: “Nửa câu sau… các cậu tự xem xét lại.”

Nhân viên gật đầu.

“Được rồi, phần tiếp theo.”

Hội đọc sách luôn do Tần Lạc phụ trách, cô chỉ mất ba mươi phút để sắp xếp xong đề cương offline, kết thúc cuộc họp cô bước vào văn phòng.

Kéo ngăn kéo dưới cùng, cô ngồi xổm dưới đất lục tung cả buổi.

“Mấy lá thư đó vứt ở đâu rồi nhỉ?”

Thậm chí Tần Lạc còn tháo cả ngăn kéo ra, chui cả đầu vào xem, nhưng cũng không tìm thấy một tờ giấy nào.

Đó là những lá thư cô và Thẩm Nhất Dật đã viết cho nhau thời trung học, tổng cộng có 19 bức, sau đó cô còn viết thêm 12 bức khi rảnh rỗi.