Cô tắt nhóm gia đình, nhìn thấy hai tin nhắn WeChat mà trợ lý sản xuất của đoàn làm phim "Cô Ấy Sát" gửi vào buổi chiều.
13:12
[Trưởng khoa Thẩm, nếu cô có phản hồi về kịch bản, làm phiền cô thêm WeChat của biên kịch nhé, trực tiếp liên hệ với cô Tần có được không ạ?]
14:33
[Trưởng khoa Thẩm?]
15:45
[Trưởng khoa Thẩm, làm phiền cô thêm WeChat của biên kịch nhé, vì WeChat của cô có cài đặt nên biên kịch của chúng tôi không thể thêm cô được ạ ~~]
Thẩm Nhất Dật nhìn đồng hồ, đã mười một giờ đêm rồi.
Cô vẫn chưa nghĩ ra nên nói gì với Tần Lạc, vì vậy cô đứng dậy nhét điện thoại vào túi quần cảnh sát, vờ như không có chuyện gì xảy ra trong WeChat, mang tài liệu xuống lầu tham gia cuộc họp phân tích.
Cô cần chút thời gian, để cô suy nghĩ thêm.
---
Tần Lạc còn chưa vào công ty đã ngửi thấy mùi bún ốc Liễu Châu trong thang máy.
Cô thầm than: Chắc chắn nhân viên đã cho quá nhiều măng chua vào đồ ăn mang về!
“Vương Đả Pháo!!” Tần Lạc vừa bước ra khỏi thang máy đã nhíu mày kinh ngạc kêu lên.
Bộ trang phục được cô tỉ mỉ lựa chọn này là để mặc đi hẹn hò với Thẩm Nhất Dật tối nay. Vị Pháp y Thẩm đó tuy tính cách có hơi chậm chạp, nhưng mũi cô ấy lại cực kỳ thính.
Mười sáu tuổi có thể ngửi ra mùi hạnh nhân trong kem dưỡng tay, ba mươi ba tuổi sao lại không ngửi ra… mùi bún ốc Liễu Châu chứ?
Giày cao gót của Tần Lạc phát ra tiếng bước chân đều đặn nhưng không ai đáp lại cô.
À quên mất, Tiểu Vương không có ở đây.
Cô trợ lý họ Vương của cô đã bay sang Singapore để "bay một chuyến tới bến" với một cô gái, kết quả là định cư luôn ở đó. Đơn xin nghỉ việc viết rất cẩu thả, tùy tiện, cô vẫn chưa kịp hoàn hồn.
“Chị Tần ơi, chị đến rồi.”
Triển Lạc không biết từ đâu chui ra đáp lại Tần Lạc, tay cậu ta đang cầm cây lau nhà, lon ton chạy đến.
Tần Lạc không thèm liếc mắt nhìn cậu ta, cô sải bước thẳng vào trong: “Khi nào thì trà chiều ở văn phòng lại đổi thành bún ốc Liễu Châu thế?”
Tần Lạc và Lưu Giai đã thuê một mặt sàn rộng lớn trong tòa nhà này.
Công ty có tên “W-Logos”.
Trong tiếng Hy Lạp cổ, Logos có nghĩa là logic, lời nói, chân lý nắm giữ bản nguyên lý trí, quy tắc của loài người. Các nhà triết học dùng từ này để chỉ công thức hoặc định nghĩa của mọi vật.
Người ta vẫn thường nói chân lý tức là công lý.
Người lý trí mới là người chiến thắng.
Thế là, nhạy cảm, yếu đuối, mít ướt, làm màu, duyên dáng, xinh đẹp, vô cớ gây chuyện trở thành những từ đồng nghĩa với phi lý trí, bị xem là những kẻ bị đào thải trong thuyết tiến hóa. Những người phi lý trí không có tư cách bình phẩm về các sự kiện thời sự lớn, những người phi lý trí mãi mãi mất đi tiếng nói để thể hiện sự tức giận.
Tần Lạc không tin, cô chỉ tin đây là thủ đoạn mê hoặc cô. Cô cảm thấy đôi khi mình rất lý trí, nhưng cũng chưa từng thực sự đạt đến phía công lý, cán cân thiên lệch vẫn nghiêng về một bên.
Chín năm trước, người bạn cũ Lưu Giai từ chức ở đài truyền hình, trở thành người làm truyền thông tự do. Cô ấy và Tần Lạc nhanh chóng hợp ý nhau, cả hai góp 2 triệu tệ thành lập công ty truyền thông tự do nhỏ bé này. Khi đó, đây chưa phải là một tổ chức học giả nhân văn, cũng không phải là công ty truyền thông ma trận.
Họ lấy tên là W-Logos.
Với cách chơi chữ “Logos của chúng ta” làm tên kênh truyền thông đa nền tảng. Thời đó, tài khoản công khai trên WeChat vẫn là chiến trường chính, vài bài viết gây sốt mà Tần Lạc đã viết từng càn quét khắp Đông Nam Á.