Cô tin rằng anh một mình cũng có thể làm tốt vai trò làm cha mẹ.
Anh nên vực dậy tinh thần để chăm sóc tốt Bào Bào, đưa con rời khỏi căn nhà này, tìm một nơi khác để bắt đầu lại.
Cô cũng tin Bào Bào sẽ quên đi cơn ác mộng này.
Không có mẹ bên cạnh, con vẫn sẽ bình an và hạnh phúc như thường.
---
Buổi chiều hôm đó, sau khi buổi đọc kịch bản kết thúc và chia tay Tần Lạc, Thẩm Nhất Dật đã có một chuyến ra hiện trường.
Người lái xe là trợ lý thực tập sinh bị cô mắng như tát nước vào mặt.
Phó chủ nhiệm vừa mắng anh ta sáng nay giờ đang ngồi ở ghế phụ, khiến trợ lý thực tập sinh chịu áp lực rất lớn.
“Đã nắm rõ tình hình vụ án chưa?” Thẩm Nhất Dật đã thay chiếc áo phông huấn luyện và quần cảnh phục, cô khoanh tay trước ngực hỏi.
Mặc dù quy định yêu cầu họ phải đến hiện trường trong vòng năm phút, nhưng vì đây là vụ án mạng, nạn nhân đã được xác nhận tử vong, nên các pháp y như họ không cần phải chạy đua từng giây một, vả lại còn gặp đúng giờ cao điểm buổi tối, cấp trên lại còn mở lời hỏi, anh ta thực sự không thể lái nhanh được.
“Dạ, kỹ thuật hình sự đã chuyển lời rồi ạ.”
Thẩm Nhất Dật quay đầu sang một bên, dùng sự im lặng để đáp lại câu trả lời lạc đề của anh ta.
Lâm Phổ Bình lập tức hiểu ý, nhưng anh ta đã bị nữ lãnh đạo dọa đến lắp bắp: “Ơ… nạn nhân là một phụ nữ nội trợ ba mươi tuổi…. người báo án là một em nhỏ, bà nội đã đưa cháu trai đi học lớp hè xong rồi rời đi sau khi để cháu ở dưới lầu của nạn nhân, đứa bé về nhà thì phát hiện ra...”
“Đây là trọng điểm à? Cậu không có lối tư duy diễn đạt của riêng mình à? Khả năng đọc hiểu tình hình vụ án kém thế à?” Thẩm Nhất Dật dùng ngón tay xoa bóp giữa hai lông mày.
Hiện tại mắt cô đang bị áp lực cao, giữa lông mày sưng đau: “Giáo sư của cậu đẩy cậu sang đây, đơn thuần chỉ để hành hạ tôi thôi à?”
Lâm Phổ Bình nuốt nước bọt, bắt đầu báo cáo lại: “Nạn nhân là nữ giới, theo lời cảnh sát xử lý hiện trường, nạn nhân bị chém nhiều nhát dao, tạm thời nghi là vụ án gϊếŧ người đột nhập.”
Thẩm Nhất Dật hiếm khi lạnh lùng đến vậy: “Tư duy khám nghiệm.”
“Quan sát tổng thể hiện trường, sau khi mặc đồ bảo hộ thì vào hiện trường quan sát hướng đi của vết máu, xác nhận hiện trường gây án chính, kiểm tra vết thương hở….”
Thẩm Nhất Dật xua tay: “Mấy tháng cậu ở cơ sở thực tập, chỉ toàn học thuộc lòng quy trình thực hành thôi đúng không.”
Trợ lý thực tập sinh nam mím môi, mấy tháng nay anh ta thực sự chỉ quan sát trong phòng thí nghiệm, thỉnh thoảng in giấy tiếp nhận, căn bản chưa từng tiếp xúc với mấy hiện trường vụ án mạng nào. Lần trước anh ta cùng phó chủ nhiệm ra hiện trường là vì một ông lão nhảy hồ tự tử, cái nóng mùa hè khiến thi thể bị "người khổng lồ hóa" nổi bật một cách bất thường, anh ta suýt chết khϊếp khi đi khiêng thi thể....
“Chỉ cần cậu có thể xử lý tốt thi thể là đủ để cậu bận rộn rồi, những việc khác sẽ do các vị trí kỹ thuật chuyên nghiệp hoàn thành.” Thẩm Nhất Dật nói.
Anh ta im lặng không trả lời, nghe ra sự thiếu kiên nhẫn trong giọng nói của cấp trên, nhưng không biết là chuyện gì khiến cô ấy không vui đến vậy, Lâm Phổ Bình lái xe vào khu dân cư của nạn nhân, tìm kiếm cửa căn hộ, rồi đỗ xe.