Chương 2

Thầy Hoàng khi nhắc đến vụ án này đã dùng một câu nói hài hước để tổng kết: "Họ luôn muốn nâng phụ nữ lên thành tác phẩm nghệ thuật, để qua đó thỏa mãn những khao khát nghệ thuật còn dang dở từ thời trẻ. Họ hoặc là nhào nặn đối phương thành tác phẩm mình yêu thích, hoặc là vứt vào thùng rác, thậm chí còn coi thường cả những người phụ nữ đã được xã hội mài giũa. Ngược lại... phụ nữ lại say mê chủ nghĩa lãng mạn một cách toàn tâm toàn ý, thậm chí còn lãng mạn hóa cả những phẩm chất mà họ tự tưởng tượng ra ở đối phương."

"Phim ảnh truyền thống luôn thích viết về đàn ông gϊếŧ phụ nữ. Không thể phủ nhận rằng tỷ lệ giới tính của kẻ gϊếŧ người từ xưa đến nay chưa từng thay đổi, các nghiên cứu tội phạm cũng chủ yếu nhắm vào nam giới, đến cả việc phạm tội dường như cũng trở thành đặc quyền của họ. Nhưng cô cũng nên thử tìm hiểu về những nữ tội phạm hiện nay, tỷ lệ này đang tăng lên từng năm. Họ cũng sẽ biết sợ hãi."

Ông ấy vẫn như thường lệ, dùng ánh mắt của người bề trên, dùng vai vế người đi trước của mình để trêu chọc, hoặc cũng có thể là ban phát sự an ủi.

Nhưng thầy Hoàng là một người ủng hộ trung thành cho hướng đi điện ảnh nữ quyền mới. Ông ấy cũng từng nhiều lần tham gia các buổi hội thảo hỗ trợ phụ nữ và cả ngày đọc sách mở do tôi chủ trì nhằm giúp phụ nữ có thêm kiến thức.

Thầy Hoàng rất thích trò chuyện với các nữ biên kịch về "Từ và Vật", về sự kỳ thị nhóm người queer, về những tưởng tượng trong văn hóa và truyền thông. Ông ấy nói thao thao bất tuyệt, nghe có vẻ như đang quấy rối nhưng lại giống một kiểu tự giễu đầy thâm thúy.

Tại hội nghị chuyên đề của liên hoan phim, ông ấy chỉ ra rằng các biên kịch trong việc thể hiện tư tưởng và định hướng sáng tác vẫn chưa hiểu rõ hoàn cảnh khó khăn của phụ nữ. Cách nghệ thuật xây dựng hình tượng cho các nhóm người vẫn bị mắc kẹt trong những lối kể chuyện cũ, không thể đưa ra một ngôn ngữ nghệ thuật mới, linh hoạt hơn, vậy thì mọi sự thúc đẩy quyền lợi đều chỉ là một vũng nước đọng.

Quan điểm mà ông ấy truyền tải trên các phương tiện truyền thông có phần trùng khớp với tôi. Chúng tôi đều là những người theo đuổi quyền bình đẳng, không phải cứ phân chia giới tính là sẽ ngay lập tức đặt chúng tôi vào mối quan hệ đối địch.

Tất nhiên, nếu có ai ở đây chỉ trích rằng thái độ ôn hòa của tôi là "luộc ếch trong nước ấm", thì tôi cũng tôn trọng mọi tiếng nói. Bất kỳ phong trào nào cũng có chu kỳ của riêng nó, dù là phái ly khai bạo lực hay phái cách mạng lạc quan cũng không quan trọng, miễn là có thể tìm ra câu trả lời chúng ta muốn, đó chính là mục đích cuối cùng của chúng ta.