Anh ta thầm thở dài, e rằng dù thần tiên có đến cũng khó lòng cứu vãn được.
Từ Mộng nằm nghiêng, mí mắt không khép lại được, máu trên lông mày cô vẫn chưa đông lại, mà giờ đây lông mày hay tóc cũng không thể phân biệt được nữa, cả khuôn mặt cô bị nhuộm đầy màu đỏ tươi, con ngươi duy nhất trắng bệch cũng đang dần mở rộng.
Cô ấy như đang ngủ, lại như đang nhìn chằm chằm vào đứa bé đang quỳ rạp ở góc phòng. Đứa con đáng thương của cô ấy mới 9 tuổi, ai có thể cứu đứa bé, cứu đứa bé đã chứng kiến mẹ mình chết, đứa bé quý giá đó.
Mười lăm phút sau khi chết, chức năng não của con người sẽ mất vĩnh viễn.
Từ Mộng muốn tận dụng lúc thính giác chưa hoàn toàn biến mất để nghe thêm về thế giới này.
Nghe những khúc nhạc đang phát trong nhà hát, từ năm mười hai tuổi cô đã nhảy múa trong những giai điệu đó, cô đã nhảy ở rất nhiều nơi, ở nhà hát cấp tỉnh, trên TV, ở nước ngoài, ở cả Bắc Kinh và Thượng Hải. Họ cho rằng cô trong các bức hình quảng cáo là người cao không với tới, thế nên âm thầm nguyền rủa, nguyền cô sẽ không bao giờ tìm được nhà chồng, nguyền rủa thân thể rẻ mạt của cô. Cô mỉm cười, những lời nguyền rủa đó đối với cô không có gì đáng kể. Cô thích độ cao khi mình nhảy lên, nhảy vượt qua một khởi đầu mới, tai cô chỉ nghe thấy tiếng nhạc, cô vốn nghĩ tương lai mình sẽ chết trong một điệu nhảy, rơi từ sân khấu xuống, hoặc có người phóng hỏa đốt cháy cả nhà hát, nhưng không ngờ lại là kết cục này.
Người học việc nhỏ vẫn còn hoảng sợ đứng gác ở cửa, đỡ lấy người đàn ông đang không ngừng ngã xuống rồi lại bò dậy ngay từ cầu thang.
“Chào ông, bên trong là hiện trường vụ án, ông không được vào ạ.”
“Từ Mộng!”
Chồng Từ Mộng gục mềm trên người cảnh sát trẻ, sàn nhà phòng khách đỏ tươi đó không phải là nhà của họ, điều này còn đáng sợ hơn cả ác mộng, anh ta yếu ớt khóc la: “Đó là vợ tôi! Anh cho tôi vào nhìn cô ấy đi!”
Từ Mộng nằm trên sàn không thể đáp lời anh ta.
Anh ta mắt đỏ hoe, nhìn về phía đứa bé ở góc phòng.
“Bào Bào.”
Bào Bào của họ, giờ đây là Bào Bào đỏ hoe, bịt tai, không mở mắt ra được, giọng khản đặc.
Viên cảnh sát trẻ dùng thân mình đỡ lấy sức nặng của người đàn ông đổ sụp xuống, rồi nhìn vào bên trong phòng với vẻ nhíu mày.
Đứa trẻ ngồi xổm trong góc, từ khi anh ta và sư phụ đến hiện trường đã giữ nguyên tư thế quỳ rạp, đã gần mười mấy phút rồi mà không hề thay đổi.
Cảnh sát hỏi gì, đứa bé đều trả lời thật, chỉ là có khuyên thế nào cũng không chịu ngẩng đầu lên, vừa trả lời vừa hỏi mẹ đã chết chưa. Nhưng đứa bé không khóc, không la, chỉ không ngừng run rẩy, dùng bàn tay dính máu che mặt. Khuôn mặt sạch sẽ đó bị vết máu in hằn một dấu tay, như thể khắc sâu trên mặt.
“Bào Bào, Bào Bào, Bào Bào.”
Người đàn ông mất vợ chỉ còn lại đứa con trai độc nhất của mình, anh ta trượt khỏi người viên cảnh sát trẻ, nặng nề quỳ xuống đất, anh ta dùng tay đập mạnh xuống sàn, bất lực muốn đứa bé đến bên cạnh mình, vào lòng mình, mối liên kết duy nhất giữa anh ta và cô ấy dường như chỉ còn lại Bào Bào.
Từ Mộng nghe thấy tiếng kêu gọi nhẹ nhàng đó, như thể nó đang ngày càng xa tai cô.
Cô muốn khuyên anh đừng khóc, đừng mất kiểm soát trước mặt con. Năm đó khi họ kết hôn, anh ta cũng khóc lóc thảm thiết như vậy, chỉ là năm đó anh ta quỳ một gối, chứ không phải như bây giờ, bắt chước kẻ ăn mày quỳ lạy thần linh.