Chương 16

Cô sững người, đưa tay đeo kính, trước tiên gọi lại cho Lưu Giai.

“Cậu ơi, cái “cô ấy” mà cậu nói trong tài khoản phụ là ai vậy?” Trong điện thoại của Lưu Giai có tiếng loa phát thanh các chuyến bay khởi hành.

Tần Lạc nghe giọng bạn có vẻ nghẹt mũi, ngồi dậy quan tâm hỏi: “Cậu bị cảm rồi à?”

“Tớ bây giờ rất muốn biết “Hồi Nam Thiên” đó là ai?”

“Thẩm Nhất Dật, tớ gặp cô ấy ở đoàn làm phim.”

“Cậu ơi?”

Lưu Giai và Tần Lạc là bạn học cấp hai, bà của họ cũng là đồng nghiệp, hai người chơi thân với nhau từ nhỏ đến lớn. Về những chuyện lặt vặt của Tần Lạc và Thẩm Nhất Dật, cô ấy biết rõ mười mươi. Thậm chí năm xưa Tần Lạc còn lấy cớ đi nhà sách với bà ngoại để hẹn Thẩm Nhất Dật đi vườn bách thú.

Lưu Giai đầu tiên kinh ngạc đến nín thở, sau đó hít một hơi thật sâu. Cô ấy không nhịn được thốt ra một câu chửi thề: “Tớ… trời đất ơi? Cô ấy… cô ấy… cô ấy vào giới giải trí từ khi nào vậy? Năm đó cô ấy không phải vì thi cảnh sát mà chia tay cậu sao...”

Tần Lạc cắt lời bạn: “Bây giờ cô ấy là pháp y.”

Cô bật loa ngoài điện thoại, đi đến cạnh giường kéo rèm cửa sổ: “Còn là một cán bộ, được lãnh đạo thành phố điều đến làm cố vấn cho đoàn làm phim, hôm qua mới gặp.”

Lưu Giai dò hỏi: “Chỉ là gặp thôi sao?”

Tần Lạc ngồi bên giường, cúi đầu mở WeChat.

Nhấn vào bong bóng nhỏ trong danh bạ, một avatar thuộc loại ảnh phong cảnh nhàm chán phía sau có thêm một chữ: Nhất.

Cô nhấn đồng ý.

Hộp thoại trò chuyện lập tức hiện lên tin nhắn xác nhận bạn bè.

“Tần Lạc, tôi là Thẩm Nhất Dật.”

“Mau kể xem hai người gặp nhau thế nào, biên kịch Tần đại nhân của chúng ta bây giờ là người ưu tú quyến rũ ngời ngời, một màn xuất hiện lấp lánh như vậy, không khiến cô ấy chấn động sao?”

Tần Lạc chớp mắt: “Gặp rồi, ban đầu cô ấy quên tớ, sau năm tiếng lại nhớ ra tớ, đã xin lỗi rồi lại bỏ lơ tớ cả một đêm, vừa rồi bọn tớ mới thêm WeChat.”

Quá trình gập ghềnh, nhưng nói ra lại thấy thật nhẹ nhàng.

Lưu Giai nhận ra sự thất vọng trong giọng điệu hài hước giả tạo của bạn, cô ấy đùa một câu: “Chuyện của cậu còn cẩu huyết hơn cả chuyện Tiểu Vương ở studio chỉ muốn vui chơi qua đường, cuối cùng lại định cư với người ta ở Singapore. Quả nhiên nghệ thuật bắt nguồn từ cuộc sống.”

Tuy nhiên, vừa mới lảng đi, cô ấy lại quay trở lại: “Thế Thẩm Nhất Dật bây giờ thế nào? So với hồi bé có gì thay đổi không?”

“Cũng vậy thôi, thay đổi bình thường.”

Tần Lạc biết Lưu Giai đã buôn chuyện thì không dừng lại được, cô ấy qua loa đáp, đưa tay nhấn vào avatar ảnh phong cảnh, tiện thể mở vòng bạn bè của Thẩm Nhất Dật.

Tần Lạc lướt trong vòng bạn bè của Thẩm Nhất Dật.

15 tháng 6: Chia sẻ bài viết dài của tài khoản chính thức Trung tâm Giám định.

20 tháng 5: Chia sẻ nhắc nhở phòng chống lừa đảo 520 của Trung tâm Chống Lừa Đảo.

5 tháng 4: Chia sẻ khuyến nghị tảo mộ văn minh của đồn cảnh sát.

10 tháng 1: Chia sẻ chúc mừng ngày Cảnh sát Nhân dân.

“Cũng vậy là thế nào hả? Tớ sốt ruột quá, cô ấy bây giờ còn chứng ám ảnh cưỡng chế không? Vẫn tóc ngắn sao? Làm cảnh sát có phải lạnh lùng hơn không, giọng điệu nói chuyện còn dữ dằn như trước không? Tớ sốt ruột chết mất!” Lưu Giai ước gì có thể lái máy bay chiến đấu về ngay lập tức.

“Chứng ám ảnh cưỡng chế đỡ hơn chút, nhưng tóc dài rồi.”