Buổi chiều buông xuống, Sở Mộc hớn hở cầm diều lao vυ"t ra cánh đồng, để lại sau lưng Tiết Anh với vẻ ngoài điềm tĩnh, nhưng đôi môi khẽ nở nụ cười nhàn nhạt khi nhìn thấy niềm vui vẻ của đứa nhỏ.
Tiết Anh thong thả sải những bước chân dài đi theo sau Sở Mộc.
Sở Mộc chạy được một quãng thì dừng lại, quay người, hào hứng gọi lớn: “Chị ơi, nhanh lên, hết gió là không chơi được đâu!”
Trên môi nhẹ mỉm cười, Tiết Anh sải bước chân dài tiến đến.
Từ nhà Sở Mộc ra đến ruộng chỉ vỏn vẹn mười phút đi bộ. Trước mắt họ, cánh đồng phì nhiêu xanh mướt trải dài tít tắp. Sở Mộc ngẩng đầu nhìn Tiết Anh. Tiết Anh say sưa ngắm nhìn cánh đồng, hít thở không khí trong lành.
Sau một thoáng, Tiết Anh cúi xuống nhìn đứa nhỏ, trìu mến hỏi: “Cần tôi giúp gì sao?”
Sở Mộc gật đầu lia lịa, nói: “Chị cầm cuộn dây này đi, khi mà em chạy chị cũng phải quay ngược cuộn dây để dây có thể dài hơn, giúp con diều bay cao hơn.”
Hiểu ý đứa nhỏ, Tiết Anh vươn tay nhận lấy cuộn dây.
Tiết Anh nhìn Sở Mộc nâng con diều giấy lên cao, cắm đầu chạy ngược chiều gió. Tốc độ của đứa nhỏ nhanh đến kinh ngạc, càng chạy càng xa.
Tiết Anh cảm thấy sức nặng của cuộn dây ngày càng tăng, cô ngước mắt lên bầu trời. Con diều giấy đang lơ lửng trên cao, một nụ cười cong lên trên môi cô.
Một lúc sau, Tiết Anh lại nhìn xuống, thấy đứa nhỏ đang cật lực chạy về phía mình.
Sở Mộc ngẩng đầu nhìn cô cười, thò tay vào túi quần, lôi ra một tờ giấy trắng cùng cây bút. Sở Mộc xé nhỏ tờ giấy, cúi đầu viết lên hai chữ: "Diều của Mộc Anh."
Đứa nhỏ cúi người bẻ một cọng cỏ, đυ.c hai lỗ nhỏ, đặt tờ giấy lên sợi dây, luồn cọng cỏ qua hai lỗ, vui cười nói với Tiết Anh: “Chị xem nè, tờ giấy này sẽ theo ngọn gió bay lên bầu trời.”
Nghe xong, Tiết Anh nghi hoặc nhìn tờ giấy đang từ từ di chuyển lên cao.
Một lúc sau, Tiết Anh không giấu được vẻ ngạc nhiên, nói: “Mộc Mộc thật giỏi, biết nhiều điều mà tôi không biết.”
Sở Mộc ngại ngùng đưa tay gãi đầu, nói: “Đợi em đi kiếm tảng đá lớn cố định cuộn dây xong rồi dẫn chị đi chơi.”
Tiết Anh hơi khó hiểu, hỏi: “Còn con diều thì sao?”
Sở Mộc vỗ nhẹ tay Tiết Anh, vẻ mặt thản nhiên đáp: “Không sao! Diều ở trên cao, lo gì không thấy, chị ở đây cố chịu một chút.”
Nói rồi, Sở Mộc cắm đầu chạy ngược ra phía sau Tiết Anh.
Tiết Anh quay đầu nhìn theo một lát rồi lại ngước nhìn con diều, một chấm nhỏ xíu trên nền trời rộng lớn.
Hai mươi bảy năm làm người trưởng thành, năm hai mươi tám lại như đứa nhỏ đang tìm kiếm tuổi thơ. Mình quả nhiên thiếu hụt tuổi thơ. Tiết Anh lơ đãng nghĩ rồi khẽ cười.
Sở Mộc ôm một tảng đá lớn trong lòng, cố gắng hết sức đi đến bên cạnh Tiết Anh.
Lúc gần đến nơi, Sở Mộc cất giọng: “Chị đặt cuộn dây xuống đất giúp em, em gồng hết nổi rồi.”
Tiết Anh theo phản xạ đặt cuộn dây xuống đất rồi quay đầu nhìn. Lần này, cô không nghe theo lời đứa nhỏ mà đi lùi ra sau, giúp giảm khoảng cách với đứa nhỏ.
Lúc Sở Mộc cật lực đi đến, Tiết Anh vội đặt cuộn dây xuống đất, Sở Mộc khom người nhẹ nhàng đặt tảng đá đè lên cuộn dây, cẩn thận tránh cho Tiết Anh bị đá đè trúng, Tiết Anh cũng phối hợp nhịp nhàng rút tay khỏi tản đá kịp thời.
Xong xuôi, đứa nhỏ thảnh thơi nói: “Đi thôi, vừa rồi em mới phát hiện ra ruộng dưa hấu ngon lắm.”
Tiết Anh gật đầu, sau đó cả hai sánh bước đi trên cánh đồng.
Đến ruộng dưa hấu, Sở Mộc mắt láo liên đảo quanh, quan sát xung quanh rồi lại liếc nhìn Tiết Anh, người vẫn chưa nhận thức được việc mình chuẩn bị làm. Sở Mộc khẽ nói: “Chị đứng đây canh chừng, có người đến thì nói cho em biết.”
Tiết Anh nắm lấy cổ tay Sở Mộc, hỏi: “Em định làm gì?”
Sở Mộc nở nụ cười tinh quái, đưa ngón tay trỏ lên miệng "suỵt" một tiếng rồi vỗ nhẹ bàn tay của Tiết Anh.
Tiết Anh hiểu ý không hỏi thêm nữa, cô buông tay Sở Mộc ra.
Tim Sở Mộc có chút đập thình thịch, lén lút đi sâu vào ruộng dưa hấu, miệng lẩm bẩm: “Số lượng không bằng chất lượng.”
Sau một hồi ngồi xổm gõ gõ kiểm tra, tìm kiếm trái dưa nào vừa to mà có cảm giác đã chín đỏ mộng nước, Sở Mộc cuối cùng cũng chọn được một trái. Vừa ôm trái dưa đứng dậy, đứa nhỏ chợt nghe một người đàn ông la lên.
“Ăn trộm, đứng lại đó cho tôi!”
Sở Mộc lè lưỡi rồi bắt đầu chạy ra ngoài.
Nhìn thấy Tiết Anh vẫn đang ung dung khoanh tay ngẩng đầu nhìn con diều, Sở Mộc vội cất cao giọng hô: “Chị ơi, chạy đi!”
Tiết Anh quay đầu nhìn thấy đứa nhỏ ôm trái dưa lớn đang vội vã chạy đến, phía sau là người đàn ông lớn tuổi. Lúc này cô mới chợt nhận ra việc làm của Sở Mộc.
Tiết Anh không vội vã chạy ngay, cô đợi Sở Mộc chạy đến rồi nắm tay Sở Mộc cùng chạy. Trên môi cả hai đồng thời nở ra nụ cười tỏ nắng, thể hiện ra rằng họ đang cảm thấy rất vui.
Trở lại vị trí con diều, Sở Mộc cùng Tiết Anh ngồi bệt xuống đất.
Sở Mộc vừa cười vừa thở hổn hển: “Mệt chết em rồi. Mệt chết em rồi.”
Tiết Anh cũng cảm thấy sảng khoái, cô nở nụ cười, trêu đùa hỏi: “Không sợ nửa đêm người ta tìm tới nhà sao?”
Sở Mộc lắc đầu rồi cười hì hì: “Không sợ! Khi đó dưa ở trong bụng rồi, họ cũng không thể mổ bụng em ra lấy được. Hơn nữa, họ cũng không có bằng chứng.”
Tiết Anh bật cười thành tiếng, chống hai tay ra sau, duỗi đôi chân dài ra phía trước, ngẩng đầu nhìn con diều, nhàn nhạt nói: “Mộc Mộc, cứ để nó bay như vậy luôn, được chứ?”
"Dạ được." Sở Mộc quay đầu nhìn mặt trời đã lặn xuống dưới, ánh chiều tà cũng đã mờ dần, nói: "Bây giờ mình về thôi.”
Tiết Anh đứng dậy, khom người lấy trái dưa trong lòng Sở Mộc lên, rồi đưa bàn tay ra trước mặt Sở Mộc.
Sở Mộc mỉm cười đặt bàn tay nhỏ bé của mình vào lòng bàn tay thon dài của Tiết Anh.
Tiết Anh dùng chút sức kéo Sở Mộc đứng dậy, sau đó cả hai cùng nhau trở về nhà.
Mười phút sau, cả hai về đến nhà.
Sở Mộc vội vàng đi bắt cơm, tỉ mỉ hướng dẫn Tiết Anh cách nấu cơm củi.
Xong xuôi, đứa nhỏ bắt thêm ấm nước nóng cho Tiết Anh tắm, còn bản thân thì nhanh chân vào nhà vệ sinh, tắm rửa trước.
Tiết Anh đứng trước dây treo quần áo trong phòng, đôi mắt lướt qua những bộ quần áo đơn giản, chốc lát, cô chọn cho mình một bộ ưng ý rồi đi đến ghế ngồi, kiên nhẫn đợi Sở Mộc tắm xong.
Liếc nhìn chú heo đất màu đỏ đặt trên bàn, một ý tưởng chợt nảy ra trong đầu Tiết Anh, cô lấy chiếc ví của mình đang đặt cạnh heo đất, mở ra xem rồi rút năm tờ tiền lớn, cuộn nhỏ lại rồi đút vào ống heo.
Tiết Anh cô không có thói quen dùng chuyển khoản, nên trước khi quyết định đi leo núi, cô đã rút rất nhiều tiền mặt. Cũng nhờ vậy mà bây giờ, vấn đề tiền bạc không phải là điều cô lo lắng.
Sở Mộc đi vào, vừa lau khô tóc vừa nói: “Em tắm xong rồi! Nước cũng sôi rồi, em chuẩn bị sẵn hết rồi đó. Dầu gội em treo trên tường trong phòng tắm.”
Tiết Anh đứng dậy, khẽ nhéo nhẹ má Sở Mộc, mỉm cười nói: “Cảm ơn em, Mộc Mộc.”
Trong lúc chờ đợi Tiết Anh tắm xong, Sở Mộc thoăn thoắt dọn mâm cơm bưng ra ngoài giường trời.
Ngồi trên giường, đứa nhỏ hăng hái bổ trái dưa hấu, chất những miếng dưa đỏ mọng lên đĩa.
Đúng lúc đó, Tiết Anh cũng đã tắm xong. Chiếc khăn tắm vắt hờ trên cổ, cô mang đôi dép màu hồng đi ra ngoài, ngồi xuống, hơi ngạc nhiên hỏi: “Cái giường tre này dùng để ngồi ăn cơm?”
"Đúng rồi." Sở Mộc đưa tay lên xoa bụng: “Ăn cơm thôi, em đói sắp xỉu luôn rồi.”
Tiết Anh cầm chén, múc cơm, cười cười trêu chọc: “Thật biết chọn dưa để trộm đó nha~”
Sở Mộc nhận lấy chén cơm, múc một muỗng cơm lớn cho vào miệng, gắp thêm miếng cá cho vào miệng, vừa nhai, đứa nhỏ vừa nói: “Em chỉ chọn đại thôi, chắc là may mắn đi, haha.”
Tiết Anh khẽ mỉm cười, gắp một miếng cá đặt vào chén của Sở Mộc.
Ăn cơm xong cũng đã hơn mười lăm phút sau, dọn dẹp xong chiếc giường tre, cả hai đang nằm nghỉ ngơi dưới ánh trăng.
Sở Mộc bỗng chợt hỏi, thanh âm vang vọng trong không gian tĩnh lặng: “Chị ơi, thành phố Đại Hoan về đêm rất đẹp có phải không?”
Tiết Anh một tay gác sau đầu, một tay đặt trên bụng, đôi mắt nhìn xa xăm, nhàn nhạt đáp: “Ừm… Khi nào đến Đại Hoan, tôi dẫn em đi tham quan.”
Sở Mộc khẽ cười, rồi từ từ nhắm mắt lại.
Mãi hơn một tiếng sau, Tiết Anh nghe tiếng thở đều đều của đứa nhỏ, cô mỉm cười, nhẹ nhàng bế ngang đứa nhỏ vào nhà.
Nhẹ nhàng đặt đứa nhỏ xuống giường, Tiết Anh quay người đi khóa cửa, khóa cửa cẩn thận xong, cô cũng nằm xuống giường.
Giấc mơ của giấc mơ, từ khung cảnh ấm áp yên bình lại đột ngột chuyển sang một khung cảnh đẫm nước mắt.
Một thiếu nữ mười tám tuổi đang vòng tay ôm chặt lấy người phụ nữ ba mươi tuổi.
Sở Mộc dán chặt khuôn mặt đẫm nước mắt vào lưng Tiết Anh, đau đớn và sợ hãi nói: “Chị đừng đi, được không? Chị đã hứa sẽ cùng em lên thành phố mà. Bây giờ chị bỏ em lại một mình, chị muốn thất hứa sao?”
Tiết Anh nhíu chặt đôi mày đen, khuôn mặt cô lạnh lùng, hành động càng lạnh lùng hơn, cô gỡ đôi bàn tay nhỏ bé của Sở Mộc xuống, quay người lại. Ánh mắt cô lạnh lẽo dán vào khuôn mặt đẫm nước mắt của Sở Mộc.
Dù trong lòng chua xót, nhưng Tiết Anh vẫn nhẫn tâm phun ra lời nói như dao nhọn đâm vào lòng Sở Mộc: “Tôi không phải đồng tính.”
Nói rồi, Tiết Anh quay người rời đi, bỏ lại bóng lưng lạnh lẽo cho Sở Mộc.
Sở Mộc đau đớn quỳ sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, run rẩy đưa tay lên, tát mạnh vào khuôn mặt giàn dụa nước mắt một cái đau điếng.
---
Tác giả: Hic