Chương 7

Ở vùng quê không có điện thoại thông minh, càng chẳng có internet, vật dụng hiện đại cũng không, Tiết Anh cảm thấy hai mươi tám năm cuộc đời, cô chưa bao giờ vô dụng đến thế.

Cô đứng chống nạnh, đưa mắt nhíu mày nhìn quanh căn bếp một lượt, khẽ thở dài, quyết định thuận theo tự nhiên.

Cô múc hai chén gạo, cho vào nồi, sau đó đem ra ngoài, làm theo những gì cô đã thấy Sở Mộc làm ngày hôm qua. Tiết Anh tỉ mỉ vo gạo bằng hai tay, vo đến nước thứ ba thì dừng lại.

Cô đặt nồi cơm xuống sàn nhà, mở nắp bình thủy, đổ nước đầy nồi theo đúng lượng nước mà Sở Mộc đã nấu, đậy nắp lại rồi căng thẳng nhìn bếp lửa.

Tiết Anh vốn sinh ra trong một gia đình có chút khá giả, vốn quen được người giúp việc làm hết mọi việc. Hơn hết, ở thành phố, mọi thứ đều sử dụng công nghệ hiện đại, chỉ cần ấn nút là xong. Còn ở vùng quê hẻo lánh này, không có lấy một máy móc hiện đại, mọi thứ đều là thô sơ, đây là lần đầu tiên cô được trải nghiệm, không rõ nên bắt đầu từ đâu.

Tiết Anh loay hoay một hồi, vận dụng kiến thức lý thuyết của cẩm nang khi đi cắm trại, trong sách có nói, củi càng nhỏ càng dễ bén lửa.

Theo đó, Tiết Anh đặt những nhánh cây nhỏ vào lò, cô nhớ đến dây cao su mà Sở Mộc đã dùng để nhóm lửa. Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi Tiết Anh, cô cầm lấy sợi dây cao su nhỏ dài, may mắn là cô biết cách dùng quẹt diêm, thành công đốt cháy sợi dây cao su.

Có chút đắc ý, Tiết Anh đặt sợi dây cao su đang cháy vào lò, sau đó lấy thêm vài sợi nữa để phòng trường hợp đang cháy thì tắt. Đợi một lúc, những cành cây bắt đầu bén lửa, Tiết Anh mừng thầm. Cô đặt hai cây củi khô vào, đặt nồi cơm lên bếp lò.

Nhìn bàn tay lấm lem vết bẩn màu đen, Tiết Anh chợt có cảm giác bản thân đã hòa mình vào cuộc sống sơn dã ở vùng núi hẻo lánh, thô sơ này. Cô tự hỏi bây giờ là mấy giờ, bởi trong bếp không có đồng hồ. Ngồi không thế này cũng có chút nhàm chán.

Nghĩ như vậy, Tiết Anh liền đứng dậy đi ra ngoài, trở về phòng, ngồi trên ghế, cô cúi xuống, từ dưới chân bàn lấy lên vài cuốn sách. Nhìn bìa sách, Tiết Anh thầm nghĩ, còn nhỏ như vậy mà đã đọc được sách y khoa rồi. Thật thông minh.

Cô đưa tay lên vùng bụng, nhẹ nhàng vuốt ve, thì thầm tự hỏi: "Vết may rất đẹp. Thật không biết ba mẹ em ấy trước đây có phải là bác sĩ không?"

Lật cuốn sách y khoa xương khớp ra. Những cuốn sách này, Tiết Anh cô đã đọc qua từ lâu, nhưng để ghi chú lại từng trang một thì cô chưa từng làm. Bởi lẽ, cô đọc tới đâu hiểu tới đó, hơn nữa còn có mạng xã hội, chỗ nào không hiểu có thể tra. Trong nhà có người làm bác sĩ, nhưng Tiết Anh chưa từng nghĩ đến việc sẽ hỏi kiến thức từ họ.

Bởi cảm giác khi hỏi bọn họ rất ngột ngạt, khó chịu. Nó tựa như cảm giác khi không biết một vấn đề nào đấy lại rất e sợ, ngại ngùng để hỏi giáo viên. Dù họ sẵn sàng giải đáp thắc mắc, nhưng cũng có thể họ sẽ hỏi thêm vài câu hỏi khác, nếu trả lời không được có thể sẽ bị đánh giá hoặc tệ hơn thế nữa.

Đúng lúc này, từ bên ngoài, tiếng bước chân vội vã chạy xồng xộc đến. Tiết Anh đặt cuốn sách lên bàn, khẽ nhíu mày, đi ra ngoài xem thử, nhìn thấy đứa nhỏ đang vội vàng chạy đến, trên tay còn cầm một cây tre dài.

Tiết Anh thắc mắc nhìn cây tre trên tay Sở Mộc, nhẹ nhàng hỏi: “Em định làm gì với cây tre đó?”

Sở Mộc đặt cây tre xuống đất, thở hổn hển, cố gắng điều hòa hơi thở.

Nửa tiếng trước, trên đường đi học về, đứa nhỏ nhìn thấy bạn bè đang vui chơi thả diều. Trong khoảnh khắc đó, Sở Mộc muốn nán lại ngắm nhìn một lát, nhưng chợt nhớ ở nhà vẫn còn có người đang đợi mình, nên tức tốc chạy đến nhà bác hàng xóm xin một cây tre, sau đó vội vã chạy về nhà.

Tiết Anh nhìn đứa nhỏ mồ hôi ướt sũng cả người, định đi vào lấy chai nước lạnh, nhưng sực nhớ ở đây không có tủ lạnh. Cô khẽ mỉm cười, đưa tay nhẹ nhàng vỗ lưng Sở Mộc, giúp đứa nhỏ dễ thở hơn.

Sở Mộc ngẩng đầu lên, đôi mắt lấp lánh niềm vui, tươi cười nói: “Trưa nay mình làm diều, buổi chiều em dẫn chị đi chơi.”

Tiết Anh nghe vậy, đôi mắt ánh lên vẻ mong chờ, cô gật đầu, môi khẽ cong lên: “Ừm. Em rửa tay đi, vào ăn cơm.”

Trong lúc đó, Sở Mộc hít hít vài hơi, đôi lông mày nhỏ nhắn khẽ nhíu lại, vẻ mặt có chút hoang mang: “Nhà mình cháy sao?”

Tiết Anh thoáng ngạc nhiên, ánh mắt khó hiểu nhìn Sở Mộc, cô lắc đầu: “Không có! Chị đang nấu cơm trong bếp mà.”

“Ôi mẹ ơi!”

Sở Mộc kêu lên một tiếng, nét mặt biến sắc. Đứa nhỏ tức tốc chạy thẳng vào bếp, vội vàng nhấc nắp nồi lên. Sở Mộc chua xót nhìn nồi cơm khét đen, lòng đau như cắt, đưa mắt nhìn thủ phạm đang ngại ngùng, lúng túng tránh né bên cạnh.

Sở Mộc thở dài một hơi rồi đột nhiên bật khóc nức nở: “Chị… huhu… gạo của em, huhu.”

Tiết Anh không ngờ chuyện nhỏ như vậy lại khiến Sở Mộc òa khóc, cô có chút hối hận vì không biết làm mà lại tự ý làm. Nhìn đứa nhỏ nước mắt nước mũi chảy ròng ròng trên mặt, Tiết Anh cảm thấy bản thân đã gây ra lỗi không nhỏ.

Tiết Anh vội bước đến, đưa tay lên, dịu dàng lau nước mắt cho Sở Mộc, vội vã nhận lỗi: “Tôi xin lỗi! Tôi chỉ muốn giúp em chuẩn bị bữa trưa... không nghĩ lại thành ra thế này.”

Sở Mộc lấy tay vén cổ áo lên, chùi chùi nước mắt nước mũi, khẽ thở dài một hơi, nụ cười lại hiện lên trên môi: “Không sao đâu! Ăn cơm cháy cùng đồ chiên cũng ngon.”

Sở Mộc bưng nồi cơm xuống. Sẵn trong lò còn lửa than hồng, đứa nhỏ đem chảo đồ chiên qua, đặt lên hâm nóng lại.

Tiết Anh, vì gây ra lỗi, không dám hé thêm lời nào, chỉ âm thầm đứng một bên, ngón tay không biết làm gì, nắm lấy vạt áo, vân vê.

Sở Mộc ngồi trên ghế, ngẩng đầu nhìn người gây chuyện, đôi mắt lấp lánh ý cười, nói: “Chị ngồi xuống đi, ăn cơm còn làm diều nữa.”

Tiết Anh gật đầu, vẻ mặt nhẹ nhõm hơn chút, ngồi xuống ghế. Vừa ngồi xuống, Tiết Anh liền xung phong lấy chén múc cơm, múc một chén đầy đưa cho Sở Mộc trước, rồi mới đến lượt mình.

Sở Mộc đặt chảo xuống nền đất, nhìn khuôn mặt khổ sở của Tiết Anh khi nhìn chén cơm cháy, nhàn nhạt nói: “Mặt bên trong nồi cơm vẫn còn cơm mềm ăn được, chị ăn không được cơm cháy thì đưa đây cho em. Chị múc cơm mềm ăn đi.”

Sở Mộc vừa nói xong, liền đưa tay định đoạt lấy chén cơm của Tiết Anh, nhưng Tiết Anh nhanh hơn một bước, khéo léo né tránh bàn tay của Sở Mộc. Tiết Anh khẽ mỉm cười, đôi má ửng hồng vì ngại ngùng: “Tôi ăn được mà.”

Sở Mộc nửa tin nửa ngờ, rồi cũng gật đầu, cười cười: “Cơm cháy chị ăn từ từ thôi, nếu ăn vội sẽ dễ bị khó tiêu đấy.”

Tiết Anh gật đầu, cô dán mắt nhìn cách Sở Mộc ăn rồi bắt chước làm theo.

Tiết Anh tự cảm thấy có chút mất mặt khi một người đã hai mươi tám tuổi đầu lại phải học lại cách ăn cơm từ một đứa nhỏ mới mười sáu tuổi.