Chương 6

Sáng sớm tinh mơ, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp len lỏi qua rặng núi, tiếng gà gáy đã vang vọng khắp không gian, phá tan màn đêm tĩnh mịch.

Đêm nay, Tiết Anh mới thực sự cảm nhận được thế nào là một giấc ngủ ngon, sâu lắng.

Hai mươi mấy năm qua, gánh nặng thành tích trong học tập, gánh nặng thành tích trong công việc luôn đè nặng lên đôi vai cô, khiến cô chưa từng có được một giấc ngủ trọn vẹn, mỗi ngày đều dồn hết tinh lực và thời gian vào việc học tập và làm việc.

Sở Mộc giật mình tỉnh giấc bởi tiếng gà gáy. Đứa nhỏ đưa tay dụi dụi mắt, sau một hồi mới hoàn toàn tỉnh táo. Nhìn khuôn mặt xinh đẹp dịu dàng của Tiết Anh một chút.

Sau đó nhẹ nhàng rời khỏi giường, Sở Mộc cẩn thận kéo lại tấm chăn cho Tiết Anh, mở cửa đi ra ngoài vệ sinh cá nhân.

Trước khi lấy kem đánh răng, Sở Mộc vươn vai ưỡn ngực, thực hiện vài động tác thể dục buổi sáng, khởi động cơ thể cho một ngày mới.

Súc miệng xong, Sở Mộc đi vào bếp, chuẩn bị bữa sáng cho cả hai. Biết rằng ăn đồ dầu mỡ vào buổi sáng sẽ không tốt cho sức khỏe, Sở Mộc lấy một chút gạo, cho vào nồi, nấu một ít cháo trắng thanh đạm.

Xong xuôi mọi thứ, Sở Mộc lại rón rén đi vào phòng.

Thấy Tiết Anh vẫn còn say giấc, Sở Mộc cẩn thận tránh gây tiếng động mạnh, ngồi xuống bàn học, lấy sách vở trong ba lô ra. Sở Mộc bắt đầu giải quyết mớ bài tập ngày hôm qua chưa làm xong.

Lúc giải quyết xong đống bài tập, đồng hồ cũng đã điểm sáu giờ sáng. Cũng sắp đến giờ đi học, nhưng Tiết Anh vẫn còn đang ngủ. Sở Mộc suy nghĩ một lúc rồi quyết định đứng dậy.

Đứa nhỏ đi ra nhà bếp, múc hai chén cháo nóng hổi mang vào phòng, sau đó lại đi vào bếp rót thêm nửa bát nước nóng và lấy thêm một cái nắp nồi.

Bước vào phòng, Sở Mộc đặt chén cháo của Tiết Anh vào trong bát nước nóng, đậy nắp cẩn thận rồi mới bắt đầu dùng bữa sáng của mình.

Vừa cầm quyển sách giáo khoa trên tay, Sở Mộc vừa ăn vừa học thuộc bài.

Lúc chén cháo còn một nửa, Tiết Anh cuối cùng cũng chịu tỉnh dậy, cô ngồi dậy, tựa lưng vào thành giường, nhìn đứa nhỏ đang vừa ăn sáng vừa học bài, nghi hoặc hỏi: “Sở Mộc, bây giờ học có thể thuộc kịp không?”

Sở Mộc đặt quyển sách xuống, đưa mắt nhìn Tiết Anh, cười nói: “Có thể! Em nhớ rất nhanh chỉ cần đọc qua hai hoặc ba lần là thuộc rồi.”

Tiết Anh bước xuống giường, đi đến bên cạnh Sở Mộc, cầm quyển sách lên, nhẹ nhàng nói: “Tôi dò bài giúp em.”

Sở Mộc vui vẻ háo hức uống cạn chén cháo, sau đó đưa tay chùi miệng cho sạch rồi bắt đầu nghiêm túc đọc bài.

Một lát sau, Tiết Anh đặt quyển sách xuống, nhìn Sở Mộc, ánh mắt vẫn còn chút nghi vấn về trí thông minh của đứa nhỏ, khẽ hỏi: “Em từng kiểm tra IQ chưa?”

Sở Mộc vô tư lắc đầu.

Đứa nhỏ không quan tâm đến IQ là gì, nhưng cũng không muốn hỏi. Dù sao ở trường, Sở Mộc luôn đứng nhất hoặc nhì, cũng nhờ thành tích cao mà nhận được rất nhiều học bổng. Số tiền học bổng cùng tiền trợ cấp của trẻ mồ côi, Sở Mộc đều để dành cho tương lai, khi bước vào cánh cổng đại học.

Tiết Anh nhìn thấy Sở Mộc lắc đầu, nhưng một lúc sau vẫn không thấy đứa nhỏ thắc mắc về hai chữ IQ. Cô định nói cho đứa nhỏ biết, nhưng rồi lại thôi. Nghĩ bụng khi nào lớn, đi ra vùng trời rộng lớn đứa nhỏ cũng tự khắc biết.

Tiết Anh đưa tay xoa đầu Sở Mộc, dịu dàng khen: “Giỏi.”

Đơn giản khen một chữ xong. Cô quay người đi vệ sinh cá nhân.

Sở Mộc cũng cầm chén cháo đi theo sau, khom người bỏ vào thau nước rồi đi trở về phòng.

Một lát sau, Tiết Anh cũng đã vệ sinh xong. Bước ra ngoài, cô khoanh tay ngẩng đầu nhìn trời, nhắm mắt hít thở sâu, cảm nhận không khí trong lành vào sáng sớm ở vùng quê.

Lúc quay người lại, Tiết Anh nhìn thấy Sở Mộc đang đeo ba lô chuẩn bị đi học, cô đi đến, quan tâm hỏi: “Khi nào em về?”

Sở Mộc cong hai tay cầm lấy dây ba lô, ngẩng đầu nhìn Tiết Anh, đáp: "Mười một giờ hơn em có mặt tại nhà, đồ ăn sáng em để trên bàn. Chị ở nhà đợi em về, nhớ đừng đi lung tung, kẻo lạc đường. Em đi học đây."

Thật là xem mình không khác đứa trẻ lên ba rồi. Tiết Anh mỉm cười nghĩ, chăm chăm nhìn Sở Mộc đeo ba lô chạy đi.

Hình ảnh chạy bộ đi học của đứa nhỏ thật tương phản với hình ảnh ngồi xe hơi đi học của cô ngày xưa.

Tiết Anh quay người đi vào nhà, ngồi trên ghế, cúi đầu ăn chén cháo trắng do Sở Mộc chuẩn bị.

Lúc ăn xong chén cháo, Tiết Anh thong thả đi đến nhà bếp, bắt tay chuẩn bị bữa trưa cho đứa nhỏ.