Chương 2

Trong lòng Tiết Anh thầm nghĩ, cứ tưởng khi ấy mình đã chết rồi chứ, đúng là số chưa tận thì chưa thể chết.

Sở Mộc đưa tay lên gãi đầu, rồi đứng dậy, lấy từ trong chiếc ba lô ra hai củ khoai lang nhỏ.

Vừa nảy trên đường đi học về, đứa nhỏ gặp một bà cụ đang cố gắng đẩy chiếc xe lên dốc. Sở Mộc không ngần ngại mà ra tay giúp đỡ, sau đó được bà cụ tặng cho hai củ khoai lang.

Đứa nhỏ vui mừng vội vã chạy về nhà. Về đến nhà, nhìn thấy người phụ nữ được mình cứu cuối cùng cũng tỉnh lại sau ba ngày hôn mê, niềm vui trong lòng nhân lên gấp bội.

Tiết Anh nhìn hai củ khoai lang giản dị, trong lòng dấy lên chút nghi hoặc, khẽ nhíu mày, thắc mắc hỏi: "Người nhà em đâu? Tôi muốn nói cảm ơn họ."

Nụ cười trên môi Sở Mộc chợt tắt, đôi mắt thoáng buồn, giọng nói nhẹ bẫng hẳn: "Ba mẹ... đi ruộng... không may bị sét đánh... đều mất rồi."

Nghe xong lời nói đau lòng của Sở Mộc, Tiết Anh rũ mắt xuống, một nỗi buồn man mác lan tỏa trong không gian.

Sau một lúc im lặng, Tiết Anh dịu dàng nhìn Sở Mộc, nhẹ nhàng nói: "Xin lỗi em."

Sở Mộc dường như đã quen với nỗi đau mất mát này, vẻ mặt không quá bi thương, chỉ có một chút thoáng buồn khi nhắc lại.

Sở Mộc không muốn để nỗi buồn đeo bám, khẽ nở một nụ cười dịu dàng, cất giọng nhẹ nhàng: "Em đi nấu cháo luộc khoai ăn chiều, chị chịu khó đợi chút."

Tiết Anh dõi mắt theo bóng dáng nhỏ bé, rồi ánh mắt trầm xuống, nhè nhẹ hỏi: "Nhà vệ sinh... ở đâu?"

Sở Mộc vừa đặt chân tới ngưỡng cửa, nghe thấy câu hỏi liền khựng lại, xoay người, đáp: "Ở bên ngoài, chị đợi em chút."

Nói rồi, đứa nhỏ vội vã chạy ra phía nhà bếp. Căn nhà lá tạm bợ này có gian bếp và nhà vệ sinh tách biệt hẳn với căn phòng Tiết Anh đang ở.

Đặt vội hai củ khoai lang xuống nền đất, Sở Mộc lại tức tốc quay trở vào phòng. Đứa nhỏ khẽ phủi hai bàn tay lấm đất vào vạt áo, cười nói: "Em dìu chị đi."

Tiết Anh nhìn đứa nhỏ một lúc. Không ngờ đứa nhỏ này lại tốt bụng, nhiệt tình đến vậy. Có lẽ đây là sự chân chất, tốt bụng của những đứa trẻ vùng quê nghèo khó.

Không nỡ từ chối ý tốt của đứa nhỏ, cô đưa một tay cho Sở Mộc nắm lấy, nhẹ nhàng đặt hai chân xuống sàn. Đến khi bắt đầu di chuyển, Tiết Anh nhìn xuống Sở Mộc, khẽ nói: "Tôi thử một chút."

Sở Mộc thoáng ngạc nhiên, rồi khẽ gật đầu, buông lỏng tay Tiết Anh. Nhưng trong lòng vẫn không khỏi lo lắng, đứa nhỏ đứng sát bên cạnh, sẵn sàng đỡ lấy nếu Tiết Anh bất ngờ loạng choạng.

Tiết Anh cẩn trọng nhấc chân phải lên, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, cô nhẹ nhàng đặt chân xuống. Vẫn đi được.

Xem ra bài thuốc lá củ chảo này thật sự có hiệu quả.

Vốn dĩ Tiết Anh thừa biết bản thân có thể đi lại bình thường sau chấn thương, nhưng bản tính cẩn thận đã ăn sâu vào trong máu của cô. Cần chậm rãi di chuyển kiểm tra tình trạng trước, rồi mới yên tâm trở lại trạng thái bình thường.

Sở Mộc khẽ đặt tay lên ngực, thở phào nhẹ nhõm. Bài thuốc dân gian được ba mẹ truyền lại, thật may mắn là có tác dụng với vết thương của chị ấy. Đứa nhỏ vui vẻ nghĩ.

Sở Mộc bước theo sát Tiết Anh. Tiết Anh chầm chậm, lê bước chân có vẻ nặng nề do lâu ngày không hoạt động.

Ngước mắt nhìn lên bầu trời xanh thẳm, trong lòng Tiết Anh lặng lẽ cảm nhận sự yên bình khác hẳn với bầu trời nơi thành phố ồn ào.

Ánh mắt Tiết Anh chợt dừng lại ở đứa nhỏ đang đứng ngước nhìn bầu trời bên cạnh mình. Trên môi khẽ mỉm cười, cô dịu dàng hỏi: "Em có cảm giác gì khi nhìn?"

Sở Mộc nghiêng đầu nhìn lên Tiết Anh, cười đáp: "Em không có cảm giác! Ừm... mà cũng không đúng... chính xác là có chút buồn... một chút hiu quạnh."

Tiết Anh khẽ cụp mắt: "Vậy sao!"

Có lẽ ngày ngày đều nhìn thấy khung cảnh yên ắng này, xung quanh đây lại chẳng có ai bầu bạn, nên đứa nhỏ này mới cảm thấy như vậy.

Sở Mộc ngẩng đầu nhìn người phụ nữ cao hơn mình cả hai cái đầu, tươi cười nói: "Chị đi rửa mặt đi, em có mua sẵn đồ vệ sinh cá nhân cho chị rồi. Còn quần áo, um... em đem quần áo của chị giặt sạch, sau đó đem xuống dưới núi, đối chiếu kích cỡ mua cho chị vài bộ."

Trong lòng Tiết Anh dấy lên một chút ngạc nhiên, hỏi: "Tại sao em lại mua cho chị? Không nghĩ khi tỉnh dậy chị sẽ trở về sao?"

Sở Mộc theo thói quen đưa tay lên gãi đầu, chậm rãi nói: "Em có nghĩ đến. Nhưng em cũng nghĩ đến trường hợp chị mất trí nhớ... Hơn nữa, bộ quần áo kia cũng bị rách. Dù chị không mất trí nhớ thì cũng không thể mặc bộ đồ rách đó đi ra ngoài được."

"Xin lỗi chị, khi đó em tự ý thay đồ cho chị, trường hợp đặc biệt nếu không làm vậy em sợ vết thương sẽ khó lành. Chị yên tâm, khúc nào cần nhắm mắt em đều nhắm mắt lại."

"Mà cũng may em giữ lại một bộ đồ của mẹ để làm kỷ niệm. Biết là không hợp với chị nhưng chị mặc tạm. Lát nữa, đợi em nấu nước tắm rồi thay quần áo mới là được."

Cảm động trước sự chu đáo và tận tình của đứa nhỏ bên cạnh, Tiết Anh khẽ cúi người, nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo của Sở Mộc, mỉm cười dịu dàng: "Chị sẽ ở lại đây."

Nói xong, Tiết Anh chậm rãi đi về phía nhà vệ sinh, để lại Sở Mộc ngơ ngác với câu nói vừa rồi.

Vài giây sau, Sở Mộc chợt vui sướиɠ reo lên, quay người chạy theo Tiết Anh, âm thanh háo hức hỏi lại: "Chị ơi, chị nói thật sao? Chị sẽ ở lại đây với em thật sao?"

Tiết Anh dừng bước, nhìn xuống Sở Mộc, khẽ gật đầu.

Sở Mộc vui mừng khôn xiết, hai tay giơ lên trời, nhảy cẫng lên như một đứa trẻ được tặng quà.

Một mình hiu quạnh sống trong căn nhà lá này thật sự rất cô đơn. Vì vậy, khi có người đồng ý ở lại, dù không biết bao lâu, nhưng cũng đủ khiến đứa nhỏ cảm thấy vui sướиɠ, phấn khởi.

Tiết Anh nhìn đứa nhỏ vui mừng khi mình quyết định ở lại trải nghiệm cuộc sống vùng quê. Chỉ là một quyết định nhất thời, vậy mà lại khiến đứa nhỏ vui đến vậy. Một người lớn như cô không thể không hiểu lý do, nhìn đứa nhỏ vui vẻ như vậy cô cũng thấy có chút vui theo.

Nhưng nhìn dáng vẻ phấn khởi, trên khuôn mặt rạng rỡ hai chữ vui mừng của đứa nhỏ, Tiết Anh lại cảm thấy có chút xót xa cho Sở Mộc.

Đi vào nhà vệ sinh.

Nhà vệ sinh vẫn được lợp bằng lá, nhưng kỳ lạ là chỉ có bồn cầu và một cái xô nước, đặt dưới vòi nước. Không có vòi hoa sen hay gương soi.

Tiết Anh bước ra ngoài, nhìn Sở Mộc đang ngồi rửa khoai lang trước thùng nước lớn, nghi hoặc hỏi: "Sở Mộc, bàn chải đánh răng em để đâu?"

Sở Mộc ngẩng đầu nhìn Tiết Anh, tay vẫn cầm chặt củ khoai lang, đứa nhỏ cười tươi, đưa tay chỉ lên vách tường bằng lá: "Em dắt trên tường ngoài đây nè."

Tiết Anh gật đầu, chậm rãi đi đến gần Sở Mộc, lấy chiếc bàn chải từ chiếc chai nhựa đã được cắt bỏ miệng chai, treo trên vách, mở bao bì, khom người bỏ vỏ vào sọt rác, lấy một lượng kem vừa đủ rồi lại đi vào nhà vệ sinh.

Vừa lúc Sở Mộc rửa sạch khoai lang xong, đứa nhỏ cầm hai củ khoai đứng dậy nhìn Tiết Anh, nhàn nhạt nói: "Em không dùng cốc để súc miệng, chị cứ mở nước trực tiếp, lấy tay hứng là được."

Tiết Anh nhẹ gật đầu rồi đi vào trong.

Sở Mộc bước vào bếp, ngồi xổm xuống, cho hai củ khoai vào nồi nước. Sau đó, bẻ nhỏ từng cành que, xếp ngay ngắn vào lò, rồi dùng que diêm đốt sợi dây cao su, cẩn thận đặt vào giữa bó que trong lò.

Chờ cho bó que bén lửa, Sở Mộc liền cho củi lớn vào lò. Tiếp theo, đứa nhỏ đặt nồi nước có sẵn hai củ khoai lang lên trên lò, đậy nắp kín rồi phủi tay đi đến bên xô gạo, múc ra nửa chén nhỏ cho vào nồi, rồi lại đi ra ngoài vo gạo.